Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2016

Gia đình Tập Cận Bình từng bị đày đọa đến ‘nhà tan cửa nát’ thế nào?

tap can binh

Ngày 16/5/2016 là kỷ niệm 50 năm cách mạng văn hóa ở Trung Quốc, đây được xem là thời điểm đánh dấu kiếp nạn to lớn của hàng trăm triệu người dân Đại Lục.

Thời báo học tập ở Trung Quốc đã có bài viết mô tả Tập Cận Bình thời thanh thiếu niên được xem là thanh niên trí thức và bị vận động đến Thiểm Tây lao động.

Bài báo nhắc đến cuộc vận đồng “lên rừng xuống nông thôn” do Mao Trạch Đông phát động trong thời kỳ cách mạng văn hóa, 17 triệu thanh niên thành phố bị vận động đến những vùng nông thôn xa xôi.

Tập Cận Bình khi đó mới 15 tuổi cũng nằm trong số 17 triệu thanh niên này, tình cảnh của họ thật là thảm khốc. Đó cũng là đánh dấu giai đoạn 7 năm đày đọa không thể quên của ông.

Tháng 1 năm 1969 Tập Cận Bình bị đưa đến đại đội sản xuất Lương Gia Hà huyện Diên Xuyên, Thiểm Bắc tham gia lao động sản xuất. Nơi đó khổ sở đến nỗi ông Tập không biết bao nhiêu lần không ngủ được vì đói và lạnh.

Em trai ông là Tập Viễn Bình đến thăm ông chỉ một ngày mà khắp người mọc đầy mụn nước. Thì ra Tập Cận Bình vì để tránh bị bọ chét cắn, đã rải một lớp bột 666 (một nguyên liệu để làm thuốc trừ sâu) rất dày dưới giường chiếu, quanh năm suốt tháng nằm ngủ trên lớp bột 666 này.

Tập Cận Bình dặn em không được nói cho mẹ nghe, nhưng Tập Viễn Bình đi có một ngày về nhà bị rữa đến mức thịt máu lẫn lộn nên không thể dấu mẹ được, cậu đành nói thật cho mẹ biết.

Tập Trọng Huân và 2 con trai Tập Cận Bình (đội mũ), Tập Viễn Bình. (Ảnh: smh.com.au)
Tập Trọng Huân và 2 con trai Tập Cận Bình (đội mũ), Tập Viễn Bình. (Ảnh: smh.com.au)
Cũng trong thời gian ở Lương Gia Hà, Tập Cận Bình nhận được thư nhà báo tin chị gái đã mất khiến ông khóc ngay tại chỗ. Người chị Tập Hòa Bình của ông bị bức hại đến mức không thể chịu đựng nổi nên tự sát mà chết.

Thời cách mạng văn hóa, cả gia đình Tập Cận Bình đều là nạn nhân, cha của ông là Tập Trọng Huân bị xem là thành phần chống đảng, bị đeo bảng hiệu trước thân và bắt đi diễu phố để người dân đấu tố.

tap-trong-huan
Cha của Tập Cận Bình là Tập Trong Huân bị ĐCS Trung Quốc đem đi đấu tố. (Ảnh: smh.com.au)
Khi cách mạng văn hóa bắt đầu, Tập Cận Bình mới 13 tuổi chỉ vì nói mấy câu không đồng ý cuộc vận động bị chụp mũ “phần tử phản cách mạng”, bị liệt vào thành phần “đối lập với đảng”, rồi bị nhốt trong trường đảng trung ương.

Trường tổ chức đấu tố các phần tử chống đảng, hôm đấy có 6 người bị phê phán đấu tố, thì Tập Cận Bình nhỏ nhất chỉ mới 13 tuổi. Để mọi người đấu tố luận tội, ông bị ép đội lên đầu chiếc mũ cao bằng sắt, không nhìn được ai, chiếc mũ nặng đến nỗi ông phải dùng tay để nhấc lên.

Ông phải đứng thế cho mọi người đến đấu tố, mẹ của Tập Cận Bình cũng bị thử thách lòng trung thành với Đảng bằng cách xem có thật lòng dám đấu tố con mình hay không, bà đứng trước mặt con dơ cả hai tay hô đảo đảo con mình mà trong lòng tan nát.

Từ đó Tập Cận Bình bị liệt vào dánh sách chống Đảng và luôn bị để ý xem có “tiến bộ” không, có “thay đổi lập trường quan điểm” không.

Hiện nay Tập Cận Bình đã thành lãnh đạo tối cao ở Trung Quốc, ông đưa ra chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” nhằm bắt giam các lãnh đạo tham nhũng của ĐCS Trung Quốc, giờ đây tương lai Trung Quốc đi theo con đường nào là phụ thuộc vào quyết định của ông.

Ngọn Hải Đăng

(Đại Kỷ Nguyên VN)

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2016

Những câu triết lý của cuộc đời bạn nên biết

Cuộc sống không nhất thiết chuyện gì cũng phải phân rõ trắng đen

Có câu “nước quá trong thì không có cá, người xét nét quá thì không có bạn.”

Tranh chấp với người nhà, giành được rồi thì tình thân cũng mất đi

Tính toán với người yêu, rõ ràng rồi thì tình cảm cũng phai nhạt

Hơn thua với bạn bè, chiến thắng rồi thì tình nghĩa cũng không còn.

Khi tranh luận, người ta chỉ hướng đến lý lẽ mà quên rằng cái mất đi là tình cảm, còn lại sự tổn thương là chính mình.

Cái gì đã đen thì sẽ đen, trắng là trắng, tốt nhất hãy để thời gian chứng minh.

Rủ bỏ sự cố chấp của bản thân, dùng lòng khoan dung để nhìn người xét việc; thêm một chút nhiệt tình, một chút điềm tĩnh và ấm áp thì cuộc sống sẽ luôn có ánh mặt trời và suốt đời mình sẽ là người thắng cuộc.

Ở đời, sống là để bản thân mình xem, đừng tham vọng mọi người đều hiểu bạn; cũng đừng mong cầu mọi việc đều theo ý mình.

Khi đau buồn hay mỏi mệt, nên biết tự an ủi lấy bản thân

Không có người lo lắng thì càng phải mạnh mẽ

Không có ai cổ vũ cũng phải biết tự bay lên

Không có người chiêm ngưỡng cũng cần thơm tho và tươm tất.

Cuộc sống, không có khuôn mẫu cố định, chỉ cần một trái tim trong sáng và nhiệt huyết

Gặp phiền não thì tự tìm lấy niềm vui riêng, đừng quên đi hạnh phúc

Dù bận rộn cũng nhớ giữ lại chút thanh nhàn, đừng để mất sức khỏe

Mệt mỏi rồi thì tạm dừng lại nghĩ ngơi, đừng đánh mất niềm vui cuộc sống.

Chỉ cần trong lòng luôn nhớ đích đến và biết hiện giờ mình đang làm gì ở đâu thì yên tâm, sẽ không bị lạc đường!

Suối Thông lược dịch

P/S : Cảm ơn bạn đã đọc bài,nếu thấy hay và ý nghĩa thì đừng quên chia sẻ cho mọi người cùng đọc,và chia sẻ để nhận chia sẻ nhiều hơn bạn nhé...

(FB. Duy Thọ)

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2016

Thụy Sĩ : Nước nhỏ mà không nhỏ

Thụy Sĩ là một đất nước nhỏ nằm bên cạnh dãy núi Alps với diện tích 41.290 km2 (chỉ bằng 1/8 diện tích Việt Nam), chỉ có 10% đất canh tác còn lại là rừng, núi có nhiều suối nước nóng và hồ nước.
Dân Thụy Sĩ gồm 65% dân tộc Đức, 18% Pháp, 10% Itali, 7% các dân tộc khác. Ba dân tộc chính sống chung với nhau có những nét văn hoá đặc thù và luôn bảo vệ những độc đáo đó của mỗi dân tộc gốc, nhưng khi đến quyền lợi quốc gia thì họ luôn đặt quốc gia lên trên hết, dẹp quyền lợi dân tộc gốc qua một bên. Năm 2007 tổng sản phẩm quốc dân (GDP) của 7,6 triệu dân Thụy Sĩ đạt 264 tỉ USD, lớn hơn GDP của 85,5 triệu dân Việt Nam. Thu nhập bình quân mỗi người Thụy Sĩ đạt 35.300 USD so với 3.100 USD của mỗi người Việt Nam. Sang Thụy Sĩ thỉnh giảng tại Đại học Genève lần này, tôi dành thì giờ đi thăm nhiều tỉnh thấy rõ những người chủ của đất nước nhỏ bé rất nghèo tài nguyên này toàn là những người giàu và mạnh. Một đất nước không hề có chiến tranh, và hầu như tất cả các tổ chức quốc tế đều đặt trụ sở ở đây. Đàm đạo với nhiều giáo sư ở đây và cùng với nhiều chuyên gia người Việt đang sinh sống ở đây nhiều năm tôi nhận ra chính hệ thống giáo dục độc đáo của họ đã ươm mầm nhân tài ở mọi tầng lớp người dân, tạo ra những lãnh đạo tài giỏi cho đất nước Thụy Sĩ với chiến lược phát triển kinh tế độc đáo, chiếm vị trí cao trong nền kinh tế và chính trị thế giới.

Tài nguyên con người của Thụy Sĩ được đào tạo ngay từ tấm bé để lớn lên nắm vững kiến thức khoa học sâu rộng để có thể quyết định chính xác những hướng phát triển kinh tế, phát huy sở trường của mỗi dân tộc sản xuất ra những sản phẩm công nghiệp độc đáo (tính chính xác tỉ mỉ đưa đến những công nghiệp sản xuất đồng hồ, các máy móc tinh vi; tính thích hoà bìnhcùng mọi dân tộc khác tạo môi trường hoà bình ổn định đưa đến sở trường tài chính, mở những ngân hàng lớn), đặc thù thiên nhiên (núi cao tuyết phủ đưa đến công nghệ trượt tuyết; sườn núi đá sạn đưa đến nghề trồng nho làm rượu vang; suối nước nóng tạo nên những khu du lịch, nghỉ dưỡng độc đáo; vùng thung lũng nhỏ đưa đến nghề trồng cỏ nuôi bò sữa và bò thịt - sản xuất các sản phẩm từ sữa như pho mát đặc biệt hương vị Thụy Sĩ).


Chính phủ Thụy Sĩ chú ý đặc biệt nhất đến cái nền của giáo dục: đó là giáo dục phổ thông (GDPT). Thụy Sĩ không có Bộ Giáo dục, mà chính sách giáo dục là do mỗi tỉnh, huyện và cộng đồng cùng quyết định tuỳ thuộc văn hoá dân tộc, môi trường sinh thái đặc thù ở mỗi địa phương. Một hội đồng giáo dục liên bang được chính phủ thành lập để nắm được các hoạt động giáo dục trên toàn quốc. Sau giai đoạn mẫu giáo, GDPT có tất cả 13 năm. Bắt đầu lên lớp 3 các cháu phải học thêm một ngôn ngữ dân tộc ngoài tiếng mẹ đẻ (thí dụ ở trường vùng nói tiếng Pháp thì học thêm tiếng Đức hoặc Ý; trường vùng Đức thì học thêm tiếng Pháp hoặc Ý). Lên lớp 5 thì học thêm ngôn ngữ dân tộc thứ hai. Lên trung học đệ nhất cấp tiếp tục học hai ngôn ngữ dân tộc và học thêm một ngoại ngữ, thường là tiếng Anh. Sang trung học đệ nhị cấp học sinh tiếp tục học các ngôn ngữ dân tộc và ngoại ngữ như đã học ở đệ nhất cấp. Chương trình học ở các cấp là do địa phương thiết kế (chứ không phải theo một khuôn duy nhất do Bộ GD&ĐT bắt buộc như ở ta). Chương trình chủ yếu dạy học sinh biết cách sống trong xã hội, trong thiên nhiên nơi mình cư trú, vì thế học sinh bắt đầu mới vào lớp 1 mà đã được cho đi dã ngoại nơi gần nhà nhất; lên lớp 3 đi lên vùng trượt tuyết... Đây là cách giảng dạy cách sống cho những công dân tương lai, mà giáo dục phổ thông của Việt Nam không dám nghĩ tới, chỉ tập trung thời gian cho học sinh học vẹt. Các môn lịch sử, địa lý, khoa học được dạy với nội dung nhẹ nhàng, chứ không phải dạy nhồi nhét để cho mỗi học sinh đều phải trở nên thần đồng toán, thần đồng lý, thần đồng hóa, văn sĩ có tài cao… như chương trình GDPT nhồi nhét rất nặng của ta. Từ trung học đệ nhị cấp học sinh nào không thích học hàn lâm thì có thể theo học tại chương trình hướng nghiệp, khi tốt nghiệp trung học là có thể đi làm việc ở các doanh nghiệp ngay, hoặc có thể liên thông học tiếp nghề đó tại một trường cao đẳng nghề gần nhà. Cũng như học sinh ở các nước châu Âu láng giềng như Đan Mạch, Đức, Hà Lan, Bỉ…, khuynh hướng học sinh đi theo hướng nghiệp nhiều hơn vào đại học vì có tay nghề làm việc ngay, lương có thể bằng hoặc lớn hơn lương của đại học. GDPT của Thụy Sĩ bắt buộc ở mẫu giáo, tiểu học, và trung học đệ nhất cấp nên học sinh hoàn toàn được miễn phí. Trung học đệ nhị cấp không bắt buộc, nhưng cũng miễn phí. Phụ huynh học sinh chỉ phải trả tiền tàu xe cho con em mình khi các cháu đi dã ngoại.

• Năm 2006-2007 có 6063 sv Việt Nam du học ở Mỹ.
• Số visa sinh viên du học đã được sứ quán Hoa kỳ cấp đã tăng 80% trong năm 2007.
• Việt Nam là thị trường sinh viên ngoại quốc tăng nhanh thứ hai trong nước Mỹ.
• Việt Nam có nhiều sinh viên nhất trong khu vực Đông Á hướng sang Hoa kỳ.
• Sinh viên Việt Nam ở Mỹ thuộc nhóm trẻ tuổi đứng hàng thứ nhì Á châu.
Theo Phòng Thương Mại,Tổng lãnh sự Mỹ tại TPHCM
Được Nhà nước trang bị cho mình kiến thức phổ thông cơ bản rất sát thực tế như thế, mỗi người dân Thụy Sĩ biết tư duy, tìm hướng đi của mình sao cho gắn kết với phát triển kinh tế của đất nước. Từ đó, họ chọn đúng nghề để học, chớ không phải chọn theo “tỉ lệ chọi” các ngành học dễ thi đậu nhất dù không thích ngành đó.


Tài nguyên thiên nhiên của Thụy Sĩ thua xa của Việt Nam. Họ chỉ có rừng (tiềm năng khai thác gỗ), thác nước, và nước muối khoáng. Tiền nhân người Thụy Sĩ không nghĩ đến việc khai phá rừng để sản xuất lương thực như ta, mà chỉ khai phá những đường băng lên các đỉnh núi cao phục vụ môn thể thao trượt tuyết. Vào mùa đông, không những dân Thụy Sĩ đi trượt tuyết mà dân ở các nước khác cũng kéo nhau về Thụy Sĩ du lịch sông hồ, tắm suối khoáng nước nóng và trượt tuyết. Hằng trăm ngành công nghiệp và dịch vụ đã được sinh ra để phục vụ cho công nghệ du lịch và trượt tuyết này. Đất đồng bằng nhỏ bé ở các thung lũng là của những hợp tác xã (HTX) nông nghiệp trồng rau cải và đồng cỏ của các HTX nuôi bò thịt và bò sữa. Dọc các vách đá theo triền núi vùng tỉnh Valais (tương tự như vùng đá lổm chổm của Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang) là những vườn nho bạt ngàn của khoảng 5.000 nông dân xã viên của HTX rượu vang Valais. Tuyệt nhiên không ai chọn trồng cây lương thực trên núi làm chi cho lâm vào cảnh khốn cùng!

Chuyện Thụy Sĩ là thế, họ đi lên giàu mạnh nhờ mỗi người dân đều bắt buộc phải có căn bản giáo dục ở cấp phổ thông để tự mình nhận định cần được đào tạo thêm nghề gì nữa ở bậc đại học hoặc cao đẳng nghề để tham gia đắc lực trong cộng đồng dân tộc. Trở về nước ta thấy dân nhà giàu của mình đang “di tản giáo dục” sang các nước khác nhất là đi Hoa Kỳ mới tội nghiệp cho hàng chục triệu dân thường của ta phải chịu tiếp nhận một hệ thống giáo dục phổ thông quá lạc hậu, không chuẩn bị được cho thanh niên ra đời với kiến thức và kỹ năng có thể tham gia vào đội ngũ lao động đắc lực của nước ta. Hệ thống Nhà nước của chúng ta khi đề cập đến vấn đề giáo dục là chỉ chú trọng đến đại học, trong khi đó cái ưu tiên số một cần được cải tiến là giáo dục phổ thông thì không được quan tâm bao nhiêu.


Với trình độ lực lượng lao động được giáo dục căn bản và đào tạo tay nghề như hiện nay, liệu chúng ta có thể tiến lên thành quốc gia công nghiệp từ năm 2020?

Võ Tòng Xuân

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

Có ai nhớ tới Thủ tướng Phan Văn Khải?

Phan Văn Khải (sinh ngày 25 tháng 12 năm 1933) là Thủ tướng Việt Nam từ ngày 25 tháng 9 năm 1997 đến ngày 27 tháng 6 năm 2006.
Ông là người lãnh đạo Việt Nam ở cương vị Thủ tướng đầu tiên đã thực hiện chuyến thăm lịch sử tới Hoa Kỳ vào ngày 19 tháng 5 năm 2005. Chuyến đi này đã đánh dấu một mốc mới trong quan hệ giữa hai quốc gia, nhất là trên lĩnh vực kinh tế, nhiều hợp đồng lớn đã được ký kết.

Trong giai đoạn 1998-2007, Việt Nam tăng trưởng kinh tế với tốc độ nhanh. Mặc dù giai đoạn 1997-1998 nền kinh tế tăng trưởng chậm lai do ảnh hưởng của Khủng hoảng tài chính Châu Á. …
Vấn để nổi bật nhất trong thời kỳ này là Vụ PMU 18, là một vụ bê bối liên quan đến tham nhũng trong Bộ Giao thông Vận tải (GTVT) đầu năm 2006. Vụ này đã gây xôn xao dư luận tại Việt Nam cũng như các nước và tổ chức cung cấp viện trợ phát triển chính thức (ODA) cho Việt Nam, đã khiến Bộ trưởng Bộ GTVT Đào Đình Bình phải từ chức và Thứ trưởng Thường trực Nguyễn Việt Tiến bị bắt giam. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại lễ nhậm chức phát biểu: "Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay." là cũng liên quan tới vụ việc này. Ông Khải khi từ chức cũng xin lỗi nhân dân vì đã để tình trạng tham nhũng nghiêm trọng diễn ra[2].
http://haydanhthoigian.net/2012/10/14/kinh-te-viet-nam-duoi-thoi-hai-thu-tuong-phan-van-khai-nguyen-tan-dung/
Kinh tế Việt Nam dưới thời hai thủ tướng Phan Văn Khải- Nguyễn Tấn Dũng

Biểu đồ về tăng trưởng GDP và lạm phát được vẽ dưới đây cho thấy rõ sự khác biệt về hiệu quả trong chính sách điều hành của hai thủ tướng Phan Văn Khải và Nguyễn Tấn Dũng đối với nền kinh tế thể hiện qua hai thông số kinh tế: tỷ lệ tăng trưởng GDP và lạm phát.
Dấu ấn Phan Văn Khải
Ông Phan Văn Khải nhậm chức thủ tướng trong một bối cảnh kinh tế khó khăn do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng tài chính châu Á bắt đầu từ tháng 7 năm 1997 ở Thái Lan rồi nhanh chóng lan rộng ra khắp châu Á và thế giới. Tốc độ tăng trưởng GDP của Việt nam đã giảm xuống còn 4,8% vào năm 1999.
Thế nhưng, đến năm 2000, tốc độ trưởng trưởng GDP của Việt Nam đã tăng trở lại con số 6,8% và giữ nguyên đà tăng tốc đó đến năm 2006-2007, lạm phát trong suốt giai đoạn đó luôn ổn định và ở dưới mức 10%/năm. Khi mà tăng trưởng kinh tế trên 6% là ước mơ của nội các chính phủ đương nhiệm thì tăng trưởng GDP 7-8%/năm liên tục trong suốt nhiệm kỳ thứ hai của thủ tướng Phan Văn Khải hết sức ấn tượng, bất chấp việc ông không để lại ấn tượng sâu sắc trong điều hành chính phủ như cố thủ tướng Võ Văn Kiệt.
Dấu ấn Nguyễn Tấn Dũng
Vào thời điểm ông Nguyễn Tấn Dũng lên thay thế ông Phan Văn Khải trong cương vị người đứng đầu chính phủ, giữa tháng 6 năm 2006, một làn sóng tin tưởng và lạc quan vào sự cất cánh của nền kinh tế Việt Nam trong tương lai. Sự lạc quan đó có cơ sở khi tăng trưởng GDP của Việt Nam trong hai năm liên tục 2005, 2006 đạt mức trên 8%/nămĐến năm 2007, tăng trưởng GDP đạt mức cao kỷ lục 8,5%. Sự lạc quan đó thể hiện rất rõ trong phát biểu của nguyên phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng khi nói về mục tiêu tăng trưởng kinh tế năm 2008: “Đặt tăng trưởng 9% là trong thế… khiêm tốn”.
Kể từ năm 2008, chính phủ do ông Nguyễn Tấn Dũng đứng đầu chưa bao giờ đưa được tăng trưởng GDP Việt Nam lên mức 7%/năm, chứ chưa nói đến tăng trưởng hai con số. Bất ổn kinh tế vĩ mô là vấn đề mà chính phủ Nguyễn Tấn Dũng phải giải quyết kể từ năm 2008 trong cương vị là người đứng đầu chính phủ, ngoại trừ hai năm đầu yên ổn với tốc độ tăng trưởng trên 8%/năm.
Lạm phát tăng tốc trở lại trên hai con số vào năm 2007 với 12,6% và đạt tới đỉnh điểm vào năm 2008 với gần 20%/năm. Người dân Việt Nam vừa mới tạm quên đi ấn tượng đồng tiền mất giá trong suốt thời kỳ ông Phan Văn Khải làm thủ tướng thì đến thời kỳ ông Nguyễn Tấn Dũng, ấn tượng tiền bị mất giá lại quay trở lại. Lạm phát, bất ổn kinh tế vĩ mô, thắt chặt chính sách tiền tệ, khủng hoảng tín dụng… là những thuật ngữ kinh tế được nhắc đến nhiều nhất trong thời gian ông Nguyễn Tấn Dũng điều hành chính sách kinh tế.
15h chiều 16/6 (2006), khép lại phần chất vấn 12 thành viên Chính phủ, Thủ tướng Phan Văn Khải từ tốn bước lên bục rành rõ: "Có thể đây là lần cuối cùng tôi phát biểu trước QH với cương vị là người đứng đầu Chính phủ. Những điều tôi sẽ trình bày không chỉ xuất phát từ tình hình hiện nay mà còn dựa trên sự trải nghiệm của 15 năm tham gia điều hành Chính phủ", ông nói.
"Điều tôi trăn trở là vì sao một số mặt yếu kém về kinh tế xã hội và bộ máy công quyền đã được nhận thức từ lâu, đã đề ra nhiều chủ trương biện pháp khắc phục nhưng sự chuyển biến rất chậm, thậm chí có mặt còn diễn biến xấu hơn"
"Tôi muốn, sau này Chính phủ phải phân cấp mạnh mẽ hơn" ông nhấn mạnh.
"Tôi hết sức day dứt trước tệ quan liêu, lãng phí, tham nhũng, tiêu cực, đục khoét của công. Về những vụ đuc khoét của công đã phát hiện thời gian gần đây, cùng với trách nhiệm trực tiếp của chủ đầu tư, còn có khuyết điểm và trách nhiệm của Chính phủ và của cá nhân tôi là người đứng đầu. Với chức trách được giao mà không ngăn chặn, phát hiện sớm những vụ nghiêm trọng, kéo dài, tôi xin nhận lỗi, nhận trách nhiệm trước nhân dân, trước Đảng và QH".
"Tôi mong đồng chí kế nhiệm sẽ rút ra được bài học từ những cái được và những cái yếu kém của tôi. Tôi cũng xin phép Quốc hội cho tôi được nghỉ trong thời gian sắp tới"
http://phuongquy.vnweblogs.com/post/10192/278000
BÁC PHAN VĂN KHẢI: "TÔI BI QUAN QUÁ !!! XẤU HỔ CHO ĐẢNG LẮM"

Đó là lời thốt lên tự đáy lòng của bác Sáu Phan Văn Khải nguyên Thủ tướng Chính phủ, tại buổi họp mặt với các cán bộ lão thành TƯ Cục miền Nam, tổ chức ngày 22/1/2011… Xin trích đăng một đoạn ghi âm trong buổi nói chuyện tại C78, thành phố HCM.
Bác Sáu PVK:
“Tết Tân Mão sắp đến, xin chúc các đồng chí và gia đình nhiều sức khỏe, hạnh phúc. Nhất là các đồng chí già như tôi. Chúng ta phải chịu khó tập thể dục. Phải gặp gỡ các chiến hữu thường xuyên, mỗi tuần một lần, ăn bữa cơm, uống ly rượu, nhưng nhớ đừng có say sỉn mà hại sức khỏe.
Bây giờ chắc các đồng chí muốn nghe tôi kể chuyện về Đại hội đảng vừa rồiTôi ra dự từ bữa khai mạc tới bữa bế mạc. Bây giờ Đảng cần tạo lấy lại lòng tin của dân, những gì dân không bằng lòng thì ta cần phải sửa. ví dụ như hiện nay giá cả leo thang ù ù, dân cảm thấy như bị móc túi. Ra tới chợ là người ta kêu la. Vậy là dân mất lòng tin, chứ chẳng cần phải bọn đế quốc phản động nào cả. Chúng ta phải làm sao cho dân tin vào Đảng. Phấn đấu lên CNXH thì cuộc sống của dân phải ngày càng giàu lên chứ! Trường học, bệnh viện phải tốt lên, nhiều người nghèo được chữa trị bịnh tốt hơn, thì mới là CNXH.
Chứ bây giờ tôi bi quan quáCái xã hội của chúng ta hiện nay có quá nhiều vấn đề, có thể nói là suy đồi. Khi tôi còn bé đi học trường làng, trường Tây, đâu có chuyện cướp giật đánh nhau, xì ke ma túy, cha con giết nhau, vợ chồng giết nhau. Hồi xưa hiếm lắm. Rất hiếm. cha nói thì con nghe, theo lễ giáo xưa nó hơi phong kiến tí nhưng mà con không được cãi, có gì nói lại với cha sau. Chứ bây giờ cha nói con cãi, thậm chí đánh lại cha nữa, thôi rồi còn gì. Thế thì lễ giáo của chúng ta, gia phong của chúng ta như thế nào? Từ một xã hội như vậy, nên rất dễxuất hiện nhiều lực lượng xã hội đen, nó làm đen tối, lệch lạc xã hộiNgười ngay sợ kẻ gian, riết rồi công an cũng sợ kẻ gian, sợ xã hội đen nữa, thì ai gìn giữ chế độ này???
Đó là những điều ngời già chúng ta cần phải làm phải đóng góp ý kiến cho Đảng, cho xã hội. Cần phải giáo dục con cháu sống cho tốt. Còn chuyện Đại hội Đảng thì thông tin báo chí, đài nói hết rồi. Còn ba cái thứ này có chuyện không thể nói được ở hội trường, ở chỗ đông người, chỉ có thể nói rỉ rả chỗ 5-3 người thì được. Nhưng có điều tôi muốn nói với các đồng chí là ít khi, từ xưa tới nay chưa có trường hợp Ủy viên TƯ mất chức khi còn đương nhiệm, còn trong độ tuổi công tác. Ủy viên TƯ mất chức vì không có đạo đức, không có năng lực. Tôi rất tán thành việc đó, mà thấy cần phải làm nhiều hơn nữa với những người lãnh đạo không có đức, không có tài, hư hỏng. Chúng ta để người xấu trong đảng, đảng không thể mạnh. Chính là chúng ta phải làm mạnh hơn. Đối với trường hợp đ/c Hồ Đức Việt, tôi cho là xứng đáng. BCH TƯ đảng với đại hội rất sang suốt. chúng ta không thể chấp nhận những người đã là Ủy viên TƯ , cơ quan cao nhất của Đảng giữa hai nhiệm kỳ Đại hội mà tỏ ra không có đức, có tài. Xấu hổ cho Đảng lắm."

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2016

Thuyết âm mưu giải thích chính xác dc Nguyễn Thiện Nhân giữ chức Thủ tướng VN nhiệm kỳ 2016-2021

Việc dự báo vị trí lãnh đạo VN hơi phức tạp nhưng nếu hiểu quy luật vận động của triết học sẽ thấy được định hướng chính trị - kinh tế VN sắp tới. Trong lần dự báo trước, tôi nói dc NPT vẫn giữ chức TBT và đúng sự thật; tui dự báo dc TDQ tức người miền Bắc làm Bí Thư TP HCM mà không ai tin, sau đó dc Đinh La Thăng, người miền Bắc làm, xem tại:
Trong bài viết này tui chỉ nói đến vị trí Thủ Tướng là dc Nguyễn Thiện Nhân với nhiều điều kiện cần và đủ để bài dự báo này đúng sự thật.
Sự thỏa hiệp của Mỹ, Nhật, Nam Hàn,…và China về chính trị - kinh tế Việt Nam trong quá khứ, hiện tại:
Năm 1994, Mỹ bỏ cấm vận thương mại với Việt Nam và 2 nước bắt đầu trao đổi thương mại.
Trước năm 1994, vị trí tứ trụ của Việt Nam do Liên Xô, China sắp đặt
Sau năm 1994, vị trí tự trụ của VN là sự thỏa hiệp của China và các nhóm các nước còn lại như sau
TBT là người miền Bắc
Chủ tịch QH là người miền Bắc
Thủ tướng là người miền Nam, được Thủ tướng nhiềm kỳ trước giới thiệu
Chủ tịch nước là người miền Nam or miền Trung
Điều này vẫn đúng cho đến năm 2021.
Mục đích của china là kiểm soát chính trị VN thông qua vị trí TBT, mục đích của Mỹ và các nước khác kiểm soát kinh tế Việt Nam thông qua vị trí Thủ tướng
Trong 1 đất nước luôn có nhóm tài phiệt nước ngoài chi phối chính trị và kinh tế. Nếu đất nước đó không có nợ công, tức nợ tiền tài phiệt thì họ không chi phối.
Giải thích vì sao dc NPT ở lại, còn dc NTD rút lui:
Vì China chi phối vị trí TBT mà các vị Bí Thư HN và CTQH không có đủ sức ảnh hương và lớn tuổi nên không lên được vị trí TBT nên chỉ có 1 cách duy nhất là cho dc NPT làm nữa nhiệm kỳ rồi phân công cho dc khác, vì TBT là người miền Bắc. Dc khác đó sẽ được trao dồi kiến thức chính trị trong 2 năm tới để đảm nhiệm vị trí TBT
Vì Mỹ, các nước khác chi phối ví trí Thủ tướng, họ thấy TT làm 2 nhiệm kỳ vậy là đủ, cũng lớn tuổi rồi nên sẽ đưa 1 ứng viên mới trẻ tuổi, có quan hệ tốt với phương Tây thay ông ta.
Bí Thư TP HCM là người miền Bắc vì trong quá khứ ở TP này có nhiều nhóm lợi ích tận dụng cơ hội làm giàu trên mối quan hệ, đóng thuế cho nhà nước ít, nên cử dc Đinh La Thăng đảm nhiệm vị trí này để làm cho TP minh bạch, thu thuế nhiều, tránh thất thoát ngân sách. TP HCM đóng thuế tăng thì dùng tiền này để trả nợ các chủ nợ. Nên các chủ nợ đồng ý cho người Bắc vào.
Từ năm 1994-2016, các vị thủ tướng là người Miền Nam do Mỹ, phương Tây đạo tào tư sơ khai:
Thủ tướng Võ Văn Kiệt nhiệm kỳ 1991 – 1997. Sinh ra ở Vĩnh Long
Thủ tướng Phan Văn Khải nhiệm kỳ 1997 – 2006. Sinh ra Củ Chi, TP HCM
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhiệm kỳ. Sinh ra ở Cà Mau
Phương thức mà Chú Sam, Nhật Bản, phương Tây,…chọn người nóng cốt để đào tạo và đưa lên làm Thủ Tướng:
Bước 1: tìm kiếm những người cha hoạt động cách mạng ở miền Nam mà có tinh thần hợp tác với phương Tây, suy nghĩ thoáng, không bảo thủ, học hỏi cái mới của thế giới để tiến bộ, có tinh thần hợp tác quốc tế. Ở VN những người đó chủ yếu hoạt động trong ngành Y.
Bước 2: họ có tham vào Đảng
Bước 3: tư vấn những đứa con của họ nên tham gia chính trị, họ hướng dẫn từng bước 1
Bước 4: liên hệ với các lãnh đạo cấp tiến, Thủ tướng hiện tại để đào tạo họ có những kiến thức nền tảng, cho họ làm nhiều vị trí khác nhau: kinh tế, giáo dục, công an, bộ đội,…chủ tịch mặt trận tổ quốc…
Tại vì chính sách kinh tế của VN là phục vụ lợi ích của Mỹ, Phương Tây nên nhiệm vụ, diện mạo của Thủ Tướng phải được chú Sam chấp thuận. Thủ tưởng phải đưa ra các chính sách kinh tế tốt cho tụi tư bản, thoáng, đóng thuế ít, cho tập đoàn tư bản có nhiều cái lợi khi họ vào VN,…
Nhìn lại quá khứ:
Mỹ chỉ đạo VN thành lập thị trường chứng khoán 2001
Mỹ, phương Tây đưa thức ăn của họ vào VN để bán cho dân VN
Mỹ, Phương Tây đưa hàng điện tử vào VN như Iphones,..laptop,…xe ô tô, mô tô…
Đồng chí Nguyễn Thiện Nhân hội đủ yếu tố để nhận chức Thủ Tướng vào tháng 6-2016:
Bước 1: Cha là giáo sư, bác sĩ Nguyễn Thiện Thành, được bầu vào BCH TW nhiệm kỳ II (1997 – 2002). Xem chi tiết tại:
Bước 2: DC Nguyễn Thiện Nhân từ nhỏ phục vụ Quân đội, rồi đi du học Đức, Mỹ,…
Bước 3: Từ vị trí Giảng viên DH bách khoa và lên những chức khác
Bước 4: năm 2013 được bầu vào BCT khóa XI, năm 2016 bầu vào BCT khóa XII,…
Tư duy chút: tui Mỹ nó thích vị trí thủ tướng là những người từng làm ngành y or ngành thầy giáo, tức tụi nó tôn trọng người có tri thức tốt.
Chàng hề xứ Bình Định – Dương Văn Kháng

Năm 2009, dc Nguyễn Thiện Nhân lúc đó đảm nhiệm vị trí Phó Thủ Tướng ký tặng bằng khen cho tui.




Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

Hiểu rõ ảo ảnh của tiền bạc và kết cấu nền kinh tế



Cái tên ‘Rothschild’ xuất hiện lần đầu tiên vào thế kỷ thứ 18 khi Mayer Amschel Bauer sáng lập ra đế chế nhà băng ở Frankfurt, Đức, và thay đổi họ. Nhà Bauers là một gia đình Satan nổi tiếng trong thời trung cổ ở Đức và họ Rothchilds được lưu truyền như là những nhà ảo thuật đen cho đến ngày nay. Cha của Mayer Amschel, Moses Amschel Bauer, là một người cho vay và là chủ sở hữu của một chuỗi nhà.

Triều đại Rothchild được kiểm soát bởi những nhà ảo thuật Satan trong gia tộc, những người biết cơ chế của thực tại và làm thế nào họ có thể thao tác trên năng lượng và quan điểm của con người. Họ biết rằng tiền, như những thứ khác, là năng lương và họ đã dựng nên một hệ thống tài chính để khai thác hiểu biết này. Người ta nói về “dòng chảy tiền tệ”, nhưng nó thật ra là dòng chảy năng lượng và họ đã tạo ra một cấu trúc năng lượng cho phép tiền chảy vào túi họ. Chúng ta gọi cấu trúc này là “nền kinh tế” hay “hệ thống kinh tế” và nó tồn tại dưới dạng nhà băng, các toà nhà tài chính, thị trường chứng khoán và những dạng mua bán khác; nhưng tất cả những thực thể này chỉ là những điểm châm cứu trên hệ kinh tuyến tiền bạc để đảm bảo cho sự giàu có của thế giới luôn chảy vào dòng máu của gia tộc. Vì vậy mà Rothschilds có tài sản khổng lồ và hơn thế nữa.

Rothschild kiểm soát nền tài chính thế giới và đã tích góp sức mạnh bởi cướp bóc và khai thác. Hệ thống của họ được dựa trên một sự gian lận khổng lồ bởi vì không hề có tiền bạc như ta hiểu về nó. Tiền giấy và xu không hề có một thứ gì sao lưu cả. Giá trị của nó chỉ là những giá trị được thuyết phục để có. Chúng là những tờ giấy vô nghĩa (những ghi nhận hứa trả) và những mảnh kim loại mà chúng ta bị lừa để lấy một cách nghiêm túc. Hầu hết ‘tiền’ là những thứ mà chúng ta không thể nắm giữ ngày nay; nó chỉ là những con số trên màn hình máy tính. ‘Tiền’ được mang vào trong vòng xoay qua cái mà ta gọi là ‘tín dụng’, nhưng ‘tín dụng’ lại là một hệ thống niềm tin, chỉ thế thôi – một hệ thống niềm tin đương thời. Các ngân hàng không cho chúng ta vay bất cứ thứ gì – họ chế ra chúng – và người ta phải trả lại cho ngân hàng bằng tài sản thật.

Dòng máu gia tộc, đặc biệt là Rothschilds, đã kiểm soát các chính phủ và nhà băng trong nhiều thế kỷ và họ đã có thể ra lệnh cho luật lệ của hệ thống tài chính và giới thiệu cái gọi là “cho vay dự trữ phân đoạn”. Điều này cho phép các nhà băng cho mượn gấp 10 lần những gì mà họ có trong tài khoản. Nói cách khác, họ đang cho mượn ‘tiền’ mà họ không có và tiền đó không tồn tại – tạm gọi là tín dụng – và được lấy lãi trên đó.

Khi bạn đến nhà băng mượn tiền, khoảng 50000 bảng Anh, bạn sẽ phải cung cấp một “bên thứ 3” để ký gửi nhà, đất và doanh nghiệp của bạn, và chúng sẽ về tay nhà băng nếu bạn không trả nổi nợ. Nhà băng sẽ chẳng đưa bạn cái gì cả để lấy những thứ đó. Họ chỉ gõ vào tài khoản 50000 bảng Anh và chỉ vậy thôi. 50000 bảng đó không tồn tại – nó là một dạng của tín dụng không tồn tại. Nếu bạn cho ai đó một tờ séc 20000 bảng Anh từ 50000 bảng Anh đó, và người nhận lại gửi nó vào băng khác.

Giờ thì nhà băng thứ 2 này đã có thể cho mượn gấp 10 lần khoản 20000 bảng Anh đó, hoàn toàn hợp pháp và lấy lãi. Khi bạn theo dõi 50000 bảng Anh từ nhà băng này sang nhà băng khác, số ‘tín dụng’ được tạo ra trong vòng xoay hệ thống ngân hàng là một con số thần kỳ.

Chúng ta đang nói về một khoản vay đơn lẻ được tạo ra từ không khí.

Tiền ảo: “cho vay dự trữ phân đoạn” tạo ra tiền từ không khí.

Đây là điều mà Rothschilds đã làm để kiểm soát các chính phủ và hầu hết thế giới này. Lãi từ tiền là chìa khoá.Nếu tiền được đặt vào trong vòng xoay không lãi, và sẽ không có lãi từ bất kỳ khoản tiền nào, nó sẽ trở lại chức năng chính là một đơn vị năng lượng trao đổi tiện lợi hơn cho việc trao đổi hàng hoá. Khi cho ra đời lãi, tất cả rắc rối bắt đầu, bởi vì điều mà bạn đang làm đó là đẻ tiền ra từ tiền và nó không còn phục vụ con người nữa – nó nô lệ con người. Hệ thống tín dụng ngân hàng/lãi nghĩa là đơn vị trao đổi cho hoạt động của con người đã bị đưa vào vòng xoáy nợ nần từ khi mới bắt đầu.

Chính phủ có thể tạo ra tiền không lãi của họ để trả cho dịch vụ công cộng, nhưng họ không làm như vậy, thay vào đó họ mượn từ hệ thống ngân hàng và dân chúng là những người phải trả nợ, cộng lãi. Nó cũng y như vậy đối với các cá nhân và doanh nghiệp. Chính phủ không tạo ra tiền không lãi; họ bị kiểm soát bởi các gia tộc mà đang kiểm soát ngân hàng, mà dễ nhận thấy nhất là Rothschilds. Abraham Lincoln bị sát hại bởi Rothschilds khi ông này bắt đầu in tiền không lãi gọi là ‘tiền Mỹ’ để tạo quỹ cho miền bắc trong nội chiến Hoa Kỳ. Rothschilds thì lại hỗ trợ cho cả 2 phe trong chiến tranh, cũng giống như cách họ làm với mọi cuộc chiến khác mà họ tạo ra, nhưng Lincoln cuối cùng đã từ chối trả cho các khoản lãi trừu tượng. Hệ thống tiền Mỹ hoạt động tốt đến nỗi Lincoln được mệnh danh là người tạo ra sự vĩnh hằng của tài chính chính phủ. Đây là một cơn ác mộng với Rothschilds. Rothschilds đã cho John Wilkes Booth giết Lincoln năm 1865 và chính sách tiền Mỹ cũng tiêu tan cùng ông.


Có một khía cạnh khổng lồ khác để hiểu về lãi trên tiền: khi bạn mượn tiền, nhà băng sẽ tạo ra nó như một tín dụng khoản vay. Đây là thứ nghe có vẻ tất yếu và thẳng thắn, trừ một điều. Bạn không trả lại khoản vay; bạn đang trả lại khoản vay và tiền lãi, và tiền lãi thì không được tao ra, nó chỉ là một con số trên nguyên tắc. Điều này có nghĩa là không bao giờ có đủ tiền trong vòng xoay để trả cho tất cả các khoản vay và lãi. Nó là một lỗ hổng chết người cho tự do của con người và nó được tạo ra là có mục đích để chắc chắn là việc phá sản và mất tài sản cũng như các quyền sở hữu thuộc về nhà băng từ trong trứng. Tất cả đều là hoạt động kết cấu năng lượng của Rothschild để cho các dòng chảy tài sản và năng lượng của con người sẽ luôn hướng về họ. Một khoản tiền ảo diệu mà con người trả thuế đi thẳng vào các nhà băng tư nhân để trả lãi ‘từ tiền’ mà chính phủ hoàn toàn có thể tự tạo ra, không lãi, nhưng họ không làm. ‘Tư hữu hoá’ là một cách bán nước để trả nợ cho các khoản vay ảo của ngân hàng.

Các quốc gia nghèo nàn nhất thế giới đang bán đất của họ, tài nguyên của họ cho ngân hàng của Rothschild nếu họ không thể trả nỗi tiền nợ ảo tạo ra để bãy họ vào tình trạng đó. ‘Nợ thế giới thứ 3’  được tạo ra để thay thế cho sự chiếm hữu tài nguyên phong phú và các đất nước bị gài bãy với sự chiếm hữu tài chính. Một khi một quốc gia nào đó bị nợ hoá cho các nhà băng của Rothschild với tín dụng không tồn tại, nó sẽ bị buộc phải giao lại quyền kiểm soát tài sản cho các nhà băng, ngân hàng thế giới và những quỹ tiền tệ quốc tế (IMF). Những thực thể này sau đó sẽ ra lệnh cho các chính sách kinh tế và xã hội ở mọi cấp đọ. Ngân hàng thế giới và IMF là những công ty con toàn phần của Rothschilds và họ luôn có tay trong quản lý. Những nước nghèo phải đấu tranh để trả nợ và bị buộc phải giảm chi phí trên các chương trình xã hội, sức khoẻ, giáo dục và những dự án nhân văn để trả lại cho ngân hàng các khoản nợ.

Thế giới này không cần phải có nghèo khó và chiến tranh. Nó bị thao tác theo hướng đó để phục vụ cho một kế hoạch dòng máu gia tộc độc tài toàn cầu.

Nguồn tham khảo: 
Icke, D. (2010). Human Race Get Off Your Knees – The Lion Sleeps No More. Ryde: David Icke Books.

Thứ Hai, 25 tháng 1, 2016

Khẳng định 100% DC Nguyễn Tấn Dũng được bầu vào BCH TW khóa 12 nhiệm kỳ 2016-2021

Bước 3: 1.  Danh sách TW khóa trước giới thiệu
              2.  Đại hội đề cử
              3. Tự ứng cử
Tổng hợp ba danh sách trên, nếu số lượng quá đông, phân tán phiếu, sẽ có hiệp thương- tự động xin rút. Chốt danh sách.
             4.  Đại hội bầu, và đây là lá phiếu cuối cùng quyết định 200 ủy viên BCH TW khóa mới.
* Tất cả các UV TW khóa trước không được tham gia 3 hành động đầu của Bước 3 này, chỉ bỏ phiếu cuối cùng (4).

Đọc kỹ quy trình bầu cử trong Đảng và hiểu rõ nhé.
Trong 220 ứng viên để bầu BCH TW khóa 12 được giới thiệu từ các nguồn sau:
Thứ nhất, 199 ứng viên được BCH TW khóa 11 giới thiệu, có dc Nguyễn Tấn Dũng
Thứ hai, 21 ứng viên được Đại hội đề cử cũng có dc Nguyễn Tấn Dũng
Nhưng muốn ứng cử vào BCH TW khóa 12 thì đồng chí Nguyễn Tấn Dũng bắt buộc phải rút khỏi danh sách bầu cử của 1 bên chứ 2 bên cùng có tên thì không được.
Và DC Nguyễn Tấn Dũng xin rút khỏi danh sách bầu cử do BCH TW khóa 11 giới thiệu và trở thành ứng viên được DH đề cử hay ngược lại, DC Nguyễn Tấn Dũng rút khỏi danh sách bầu cử do DH giới thiệu và trở thành ứng viên do BCH TW khóa 11 giới thiệu. Kiểu nào cũng vậy.
Sau đó ngày 26-1, Đại hội sẽ bỏ phiếu chọn 180 ủy viên TW chính thức khóa 12
Nhiều bạn đọc thấy tít “TT Nguyễn Tấn Dũng rút khỏi danh sách bầu cử khóa 12 mà không hiểu vì sao NTD phải rút,…” hehe vì không thể ở cùng 2 vị trị khác nhau để ứng cử mà phải ở 1 vị trí chứ.

Kết luận: khẳng định 100% dc Nguyễn Tấn Dũng được bầu vào BCH TW khóa 12, tin chính thức sẽ ra vào ngày 26-27 tháng 1.2016 nhé

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

HIỆP ĐỊNH TPP VÀ CHÍNH QUYỀN TOÀN CẦU MỚI CỦA CÁC TẬP ĐOÀN ĐA QUỐC GIA

Hiệp định TPP vừa công bố là một tài liệu 5.554 trang. Hiệp định có 30 chương riêng biệt, chưa tính tới các "phụ lục" đặc biệt và các danh mục. Hiệp định còn có một tài liệu "hướng dẫn bí mật", nhưng vẫn chưa được công bố, mà thậm chí các thượng nghị sĩ Hoa Kỳ cũng chưa được xem, theo lời thượng nghị sĩ Jeff Sessions của Hoa Kỳ. 


Dĩ nhiên, chính quyền cũng công bố một bản tóm tắt của tài liệu 5.554 trang, do Cục Đại Diện Thương Mại Hoa Kỳ soạn thảo, cũng như các tuyên bố của tổng thống Obama. Nhưng độc giả sẽ không thể tìm thấy bản chất của TPP trong những tài liệu đó, vốn được thiết kế để "bán rao" TPP cho công chúng. Trên thực tế, những lời tâng bốc "dành cho công chúng" đó chứa đầy sự xuyên tạc, thêu dệt và dối trá trắng trợn. 

Mặc dù vậy, một tuyên bố của Obama là chính xác. Ông ta gọi TPP là "một loại hiệp định thương mại mới". Nó chính xác là một loại mới. 

TPP không chỉ đơn giản là một văn kiện về kinh tế, về trao đổi hàng hóa, dịch vụ, tiền của nhà đầu tư hay dòng chảy của vốn. TPP trước hết và trên hết là một văn kiện chính trị. TPP là loạt đạn mới nhất do các tập đoàn toàn cầu khai hỏa vào chủ quyền quốc gia và nhân dân, cũng như vào nền dân chủ. Mấu chốt để hiểu rằng TPP là kế hoạch thiết lập chính quyền toàn cầu của các tập đoàn toàn cầu nằm ở chương 27 và 28. 

Trong chương 27, TPP tạo ra một cơ quan lập pháp mới, với quyền hạn thay thế chức năng của chính quyền địa phương và quốc gia, cũng như nền dân chủ đại diện - vốn đã bị tiền và sáng kiến của các tập đoàn tấn công khốc liệt ở khắp mọi nơi. Trong chương 28, TPP tạo ra một loại hệ thống tòa án doanh nghiệp toàn cầu mới, do các luật sư thân thiện với doanh nghiệp và những kẻ tay sai doanh nghiệp khác điều hành. Phán quyết của họ không thể được thẩm định, kháng cáo hay bác bỏ bởi hệ thống tòa án hiện tại của bất cứ quốc gia thành viên TPP nào. "Tòa án" của TPP sẽ đứng trên hệ thống tòa án quốc gia của Hoa Kỳ và các nước khác. 

"Ủy ban" TPP đóng vai trò thể chế lập pháp - hành pháp toàn cầu của doanh nghiệp 

Chương 27 thiết lập một Ủy ban TPP, bao gồm các bộ trưởng hoặc quan chức giám sát việc triển khai TPP cũng như sự tiến hóa trong tương lai của nó. Bởi vì TPP được gọi là một "hiệp định sống", có nghĩa là nó sẽ thay đổi khi có thành viên mới. Mặc dù vậy, điều chưa được giải thích là nếu như nó được Quốc Hội phê chuẩn, liệu các nghị sĩ có "phê chuẩn" lại mỗi khi nó thay đổi? Hay chỉ một lần ban đầu, sau đó cho phép luật sư của doanh nghiệp, giám đốc và giới quan chức bị các tập đoàn mua đứt thay đổi theo cách mà họ muốn? 

Theo TPP, các thành viên Ủy ban hoạt động như một dạng "Bộ Chính Trị" của doanh nghiệp toàn cầu, một ủy ban lập pháp của các tập đoàn đa quốc gia từ những nước thành viên TPP, với quyền lực hành pháp kèm theo chưa được xác định. Không có sự phân chia quyền lực ở đây. 

Quan trọng hơn, TPP hoàn toàn không nói gì về cách thức lựa chọn Ủy ban. Nhiệm kỳ của các thành viên là bao nhiêu? Ai chọn họ và chọn bằng cách nào? Họ có thể bị cách chức không, khi đó ai sẽ cách chức họ và theo quy trình nào? Họ chịu trách nhiệm với ai? Họ có thể họp bí mật không? Đâu là quy định về việc ra quyết định mà họ phải tuân thủ? TPP im lặng hoàn toàn trước những câu hỏi này. Thật dễ chịu làm sao. Có lẽ những câu hỏi này được trả lời trong cái "tài liệu hướng dẫn" huyền bí mà vẫn chưa ai được xem. Nhưng đừng kỳ vọng vào điều đó. 

Quan trọng nhất, có vẻ quyết định của Ủy ban không thể bị Quốc Hội hay bất cứ cơ quan lập pháp nào của chính quyền thẩm định, chứ đừng nói đến chuyện đảo ngược. Theo hồ sơ ngày 10 tháng 11 năm 2015 của Quốc Hội Hoa Kỳ, ít nhất một thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đã đưa ra cảnh báo rằng "chúng ta đang trao quyền thành lập một loại Quốc Hội mới cho các quốc gia TPP" và ủy ban siêu quốc gia "sẽ không phải giải trình với cử tri ở bất cứ đâu." 

Các tòa án Kangaroo của TPP* 

Nhưng TPP không chỉ vô hiệu hóa nhánh lập pháp và chức năng hành pháp của chính quyền hiện tại. Nó thậm chí còn tấn công trực tiếp vào các thể chế và chức năng tư pháp hiện hành. Chương 28 thiết lập một hệ thống tòa án độc lập, hay tòa án hòa giải, sẽ đưa ra các phán quyết mà hệ thống tư pháp quốc gia hiện tại không có quyền thẩm định hoặc bác bỏ. Các tòa án này được gọi chính thức là các nhóm ISDS, "Hệ thống tranh chấp nhà đầu tư-nhà nước", mỗi tòa án được tạo thành từ ba đại diện và chuyên gia "thương mại". Nhưng một lần nữa, giống như trường hợp của ủy ban nêu trên, đại diện nhà đầu tư-doanh nghiệp được ai lựa chọn? Như thế nào? Nhiệm kỳ bao lâu? Đại diện cho lợi ích của ai? Vân vân. 

Hãy gọi chúng theo đúng bản chất: "Tòa án Kangaroo của doanh nghiệp" (KKK), và chúng sẽ thực hiện phần lớn công việc trong bí mật. Quy định của TPP cho phép chúng thực hiện các cuộc thẩm vấn công khai trước công chúng, nhưng cũng cho phép chúng lựa chọn việc thẩm vấn bí mật hoàn toàn. Hãy đoán xem chúng sẽ thích cái nào? TPP quy định KKK có thể "xem xét" yêu cầu của công chúng để cung cấp các biên bản thẩm vấn - nhưng xem xét không có nghĩa là "bắt buộc". Nó cũng quy định rằng báo cáo cuối cùng sẽ được công khai cho công chúng - nhưng chỉ là sau khi phán quyết chung cuộc đã được đưa ra. Hơn nữa, "báo cáo ban đầu sẽ là bí mật", trong khi trong báo cáo cuối cùng cho công chúng thì "mọi thông tin bí mật trong báo cáo sẽ được bảo vệ". Thứ cuối cùng được cung cấp cho công chúng chắc chắn sẽ là một mớ "bôi đen" tương tự như văn bản trả lời các yêu cầu Luật Tự Do Thông Tin Hoa Kỳ. 

Đây còn một vấn đề khác: Tòa án ISDS-KKK cho phép các tập đoàn và nhà đầu tư kiện chính quyền quốc gia - cụ thể là các cơ quan lập pháp hay hành pháp - những bên có thể thông qua các đạo luật hay thiết lập các quy định bảo vệ công nhân, môi trường, hay bất cứ thứ gì mà nhà đầu tư và tập đoàn coi là cản trở khả năng tạo lợi nhuận của họ theo TPP. Vụ kiện TPP sẽ cáo buộc chính quyền Hoa Kỳ vi phạm hiệp định TPP, ngay cả khi tranh chấp trên thực tế chỉ liên quan giữa doanh nghiệp-nhà đầu tư và chính quyền bang hay địa phương. 

Điều này về mặt kỹ thuật có nghĩa là một doanh nghiệp sở hữu trang trại ở California có thể kiện chính quyền vì áp đặt việc hạn chế khẩu phần nước trong thời kỳ hạn hán. Khẩu phần đó tất nhiên sẽ cản trở việc tạo lợi nhuận theo TPP. Hoặc một người nước ngoài sở hữu chuỗi nhà hàng ở Los Angeles có thể bỏ qua quy định tiền lương tối thiểu 15 dollar/giờ của thành phố? Hơn nữa, theo TPP thì cả bang California lẫn Los Angeles đều sẽ không phải là bên bị đơn trực tiếp trong vụ kiện TPP, do tranh chấp trong TPP chỉ giới hạn giữa doanh nghiệp-nhà đầu tư và chính quyền trung ương. Dân chủ địa phương theo TPP là thế đấy. 

"Quyền lực kép" của doanh nghiệp đối đầu với Dân Chủ 

Mọi chính quyền đều thực thi các chức năng lập pháp, tư pháp và hành pháp. TPP thay mặt cho các tập đoàn toàn cầu thiết lập ra tất cả các chức năng trên. Nhưng những chức năng mà TPP tạo ra trực tiếp phá hủy các thiết chế chính quyền hiện tại, chủ quyền nhân dân, cũng như bản thân ý tưởng về dân chủ đại diện. Ủy ban TPP thiết lập một cơ quan lập pháp toàn cầu cho doanh nghiệp với quyền lực hành pháp không xác định. KKK của TPP rõ ràng vi phạm điều 3 của Hiến Pháp Hoa Kỳ về việc thiết lập tư pháp độc lập 

Việc ký kết hiệp định TPP ở Atlanta, Georgia, vào ngày 4 tháng 10 năm 2015, về bản chất là thiết lập "Hiệp Ước Hiến Pháp" của chính quyền doanh nghiệp toàn cầu. Loại Hình Kinh Tế rõ ràng đã "đè bẹp" Các Loại Hình Chính Quyền chính trị, vốn đã cùng tồn tại trong hai thế kỷ qua. 

Người ta nói rằng mọi loại hình cách mạng đều diễn ra dựa trên sự trỗi dậy của "quyền lực kép" và các thể chế mới cố gắng thay thế những thể chế cũ. Chương 27 và 28 của TPP đại diện cho cái quyền lực kép đang trỗi dậy của các tập đoàn toàn cầu. Có lẽ đã đến lúc một loại hình "quyền lực kép" mới của nhân dân nổi lên để ngăn chặn chúng. 

Chú thích: 

*Chỗ này chơi chữ, dùng 3 chữ K trong cụm từ đó để khi viết tắt sẽ thành KKK, tương tự như tổ chức phân biệt chủng tộc KKK chuyên hoạt động bí mật trước đây của Hoa Kỳ.