Trang

Nhãn

Hiển thị các bài đăng có nhãn KHỦNG HOẢNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn KHỦNG HOẢNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

Giá vàng thế giới lên 2.400 USD/Ounce vào năm 2020

Giá vàng thế giới lên 2.400 USD/Ounce vào năm 2020...Dự báo giá gold cũng đơn giản lắm, chỉ cần hiểu cơ chế tiền tệ là ra quy luật à.
Giá gold, oil tỷ lệ nghịch với đồng USD, or các tiền giấy khác.
In tiền USD phải tương ứng với số lượng gold cất giữ trong ngân hàng trung ương để làm tài sản đảm bảo.
Vì USD in ra quá nhiều thông qua các gói giải cứu kinh tế mà vàng khai thác tự nhiên không được nhiều, nên khi khủng hoảng kinh tế, NHTW có bơm tiền tức là vàng tăng mạnh trở lại đúng tỷ lệ đồng USD in ra...Các bạn có hiểu không, tui lấy ví dụ đơn giản


Tháng 12.2015, giá vàng tạo đáy 1.046 USD/ounce vì FED tăng lãi suất lên 0,25% vào tháng 9. Tức FED có dấu hiệu thu tiền USD về trong 2-3 năm tới, FED tăng lãi suất lên nữa.


Từ 2009-2011, lạm phát thấp nên FED muốn bơm tiền, do đó có 1 lượng M USD được in ra và bơm vào tt thì giá vàng 1.980 usd/ounce, từ 2011 - 2015, FED dự định rút USD về thông qua tăng lãi suất USD lên, tức tỷ lệ là M - X (tiền USD thu về) nên giá vàng giảm từ 1.980 về 1.046 USD/ounce


Hiện tại năm 2016, 1.368 USD/ounce, vì năm 2009-2012, bơm tiền USD ra nhiều nên bắt đầu từ 2016 có lạm phát trở lại, nên FED tăng lãi suất lên, sau đó giá chứng khoán, bds giảm mạnh,…tỷ lệ thất nghiệp cao, lại khủng hoảng kinh tế tiếp theo diễn ra năm 2018-2019.
Lúc khủng hoảng kinh tế năm 2018-2019, thì chính phủ Mỹ lại in tiền USD ra tiếp, tức in M + X +Y USD, nên từ 2016 – 2019 giá vàng tăng lệnh mạnh, giá tăng lên như sau : 1.368 USD/ounce và đạt 2.300 USD/ounce vào năm 2020.
Giá vàng bắt đầu tăng, báo hiệu vào năm tới khủng hoảng kinh tế nhé




Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016

Lãi suất cho vay tăng 16-18% năm 2019-2020, giá bds giảm hơn 50%

Chỉ cần đưa ngân hàng nhà nước cho DVK tui điều khiển, thông qua 2 công cụ IN TIỀN và LÃI SUẤT tui sẽ cướp rất nhiều tiền từ các doanh nghiệp, người dân trong nước đó. Chi tiết như sau:
Phần 1: Cướp tiền từ doanh nghiệp tư nhân or DN không theo phe nhóm của tui.
Khi kinh tế suy thoái, có dấu hiệu giảm phát, tức tiêu dùng yếu (chẳng hạn năm 2011-2013), doanh nghiệp phá sản nhiều vì không có vốn để làm ăn. Tui sẽ cho 1 số DN hết khả năng vốn phá sản, còn DN nào còn tiền, tui sẽdụ và cướp tiền của họ. Ví dụ doanh nghiệp A.
Tui IN TIỀN vnd ra và cho DN vay với lãi suất 7%/năm, lãi suất thả nỗi theo thị trường.
Sau đó tui IN TIỀN ra cho bank vay với lãi suất 4%/năm, sau đó bank cho người dân vay lãi suất 6% để tiêu dùng, kích thích hàng hóa. Người dân vay tiền bank lấy tiền lương, nhà ở...thế chấp
Trong 1,5 - 2 năm sau, dân mua hàng hóa, doanh nghiệp thì có lợi nhuận.
Bước cướp tiền bằng tri thức: sau 2-3 năm tui IN TIỀN ra nhiều hơn hàng hóa trong nước nên xuất hiện lạm phát tăng 10%, giá hàng hóa, phí tăng 20%....Tui lấy lý do để kiềm chế lạm phát nên tui tăng lãi suất cơ bản lên 10-11%/năm rồi các bank nó cũng tăng lãi suất lên.
Ví dụ trước kia cho doanh nghiệp vay lãi suất 7%/năm thì now lãi suất 16-17%
Cho dân vay tiêu dùng lãi suất 6% thì now lãi suất 14-15%/năm.
Sau 1-2 năm, doanh nghiệm không có tiền trả tiền lãi, vốn gốc,...tình hình kinh doanh khó khăn vì kinh tế yếu kém,...thế là doanh nghiệp có bao nhiều tài sản phải nộp lại cho tui.
Dân không có tiền đóng tiền lãi suất nên phải lấy lương ra trả hàng tháng, nhà cửa của dân tui tịch thu hết.

Đây là bước đầu tiên, dấu hiệu để tăng lãi suất cho vay trong 1-3 năm tới.
Tăng lãi suất tiền gửi VND, sau đó tăng lãi suất cho vay VND
http://kinhdoanh.vnexpress.net/…/ngan-hang-lai-ruc-rich-tan…
Năm 2018-2019, lãi suất cho vay tăng lên 16 - 18% là cướp được rất nhiều tiền từ doanh nghiệp, dân VN, chi tiết:
1. Cướp tài sản của doanh nghiệp (nhà xưởng, bds,...) với giá rẻ vì doanh nghiệp lấy nó đi cầm cố ở bank
2. Dân phải lấy tiền lương trả tiền vay mua nhà, mua ô tô với lãi suất rẻ, now lãi suất tăng thì trả tiền thêm
3. bất động sản năm 2018-2019 giảm 80-120% vì bán tháo nhiều, bán tháo để trả nợ vay bank. Lúc đó dân, doanh nghiệp tư nhân phải bán cho nhà nước, nhóm lợi ích với giá như không. Mua thì 45 triệu/m2. Còn bán thì 15-20 triệu/m2

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016

Bán ngân hàng cho "nước lạ", hay đổi tiền?

VN mà sập HỆ THỐNG ngân hàng thì quá lớn nên ngay chính IMF cũng không lo nổi.
VN sẽ PHẢI :
(1) Quốc hữu hóa các ngân hàng sập tiệm (dân mang họa số nợ)
(2) Cho ngoại quốc mua lại, giá chừng 1 USD, với điều kiện họ ôm hết nợ các ngân hàng này không thể trả.

CSV còn chiêu (2) rất độc, khi chưa tới phút cuối cùng họ không đưa ra đâu.
Khi nguy cấp quá, CS V có thể cho phép các ngân hàng nước ngoài mua lại toàn bộ các ngân hàng sập tiệm.
Khi đó, các ngân hàng "nước lạ" sẽ vui vẻ mua lại sạch trơn, trong 1 tháng họ nắm gần hết ngành tài chánh, ngân hàng, của quốc gia VN.
100 tỉ USD là số tiền quá rẻ cho việc mua đứt ngành tài chánh, ngân hàng, từ đó là sự sống còn của 92 triệu dân VN. Họ mua cuộc sống mỗi người VN với giá $1,100.
"Nước lạ" nắm kinh tế, tài chánh, thì khỏi nói cũng biết họ có nắm cuộc sống, chính trị, sự tồn vong của quốc gia, dân tộc VN hay không.

Để tránh sự sụp đỗ có hệ thống của ngành ngân hàng Việt Nam, nhà nước có 2 cách để cứu hệ thống NH:
Cách 1: đang làm từ 2014-2016. Quốc hữu hóa các ngân hàng sập tiệm (dân mang họa số nợ) sau đó IN TIỀN ra trả lại cho người gởi, hoặc cho ĐỔI TIỀN rồi quỵt gần hết số tiền các ngân hàng nợ người gởi.
Cách 2: Cho ngoại quốc mua lại, giá chừng 1 USD, với điều kiện họ ôm hết nợ các ngân hàng này không thể trả. Sẽ thực hiện vào năm 2019-2021 nếu tình hình kinh tế nguy cấp, quá xấu không cứu vãn nỗi.


Cách 2: Cho ngoại quốc mua lại, giá chừng 1 USD, với điều kiện họ ôm hết nợ các ngân hàng này không thể trả. Sẽ thực hiện vào năm 2019-2021 nếu tình hình kinh tế nguy cấp, quá xấu không cứu vãn nỗi.
Ngoại quốc: bán cho bank của Nhật, Hàn Quốc, China, Hong Kong, Dai Loan.



Thứ Năm, 21 tháng 4, 2016

Sử dụng tiền tệ tăng giá để làm kinh tế China khủng hoảng 2017-2018

Trong các công cụ để làm cho nền kinh tế China sụp đổ, các tài phiệt sử dụng biện pháp TIỀN TỆ tăng giá sau đó gây thiệt hại nặng nệ cho tt tài chính China.
Ngày 22-4-2016, 1 USD = 6,48 CNY (Nhân dân tệ).
Các bậc thầy Tài chính ép đồng CNY tăng nhanh trong thời gian ngắn 2-3 tháng, chẳng khác nào ép nền kinh tế China uống thuốc kích thích và sụp đổ nhanh
Khi CNY tăng giá cuối năm 2017 - 2018 lên mức 1 USD = 5,18 CNY (tức CNY tăng giá 20%) thì tác động như sau:
1. Các nhà đầu cơ tài chính bán các tài sản niêm yết bằng đồng CNY chốt lời ra các tài sản khác kiếm lời, họ chuyển đổi tiền CNY qua USD, EUR, từ việc kéo tiền trên thị trường chứng khoán lẫn thị trường tài chính, thì bất kể khi nào việc thiếu hụt USD, EUR chuyển ra thanh khoản cho họ. Dự trữ ngoại tệ không đủ, hết sạch dữ trữ ngoại tệ. Sau đó NDT bỏ chạy khỏi China, giá CNY sụt giảm mạnh trở lại, có thể 1 USD = 7 CNY nhưng dữ trữ ngoại tệ hết sạch
2. TTCK, TT BDS sụt giảm mạnh, làm giá các cổ phiếu bank, bds giảm mạnh theo nên tài sản đảm bảo ở Bank giảm mạnh.
Các nhà tài phiệt cho China - thoả thuận Basel - với yêu cầu tỉ lệ vốn tự có của các ngân hàng có nghiệp vụ quốc tế phải tăng lên từ 8% trở lên mởi cho mở chi nhanh ở Mỹ, Anh,.... và China đã ký vào.
Bank China có vốn tự có thấp, nên chỉ còn cách dựa vào sự gia tăng vốn ngoài sổ sách, tức là vốn được hình thành từ sự tăng giá cổ phiếu ngân hàng, thì mới có thể đáp ứng được tiêu chuẩn.
Vốn dựa dẫm quá nhiều vào sự tăng giá cả cổ phiếu và thị trường bất động sản, nên hệ thống ngân hàng China đã để hở sườn non dưới lưỡi kiếm sắc bén của cuộc chiến tài chính do Mỹ phát động.
3. Thông qua TTCK Hong Kong, Wall Street, các nhà tài phiệt đã bán khống cổ phiếu China mạnh vào năm 2016 - 2017. Sau đó giá cp china sụp giảm 50 - 100%
kết nói các nguồn tham khảo hay:
Ông Nguyễn Duy Hưng, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Chứng khoán Sài Gòn (SSI) cho rằng nếu kinh tế Trung Quốc gặp khủng hoảng thì sẽ gây ra hậu quả nặng nề tới kinh tế thế giới. http://vneconomy.vn/doanh-nhan/toi-so-nhat-khung-hoang-kinh-te-trung-quoc-20160201024053902.htm


Thứ Tư, 30 tháng 3, 2016

Tài phiệt lên kế hoạch Trung Quốc khủng hoảng kinh tế vào năm 2017-2018. Năm 2019 tất cả truyền thồng đưa tin

Các giáo sư kinh tế - làm việc cho tập đoàn tài phiệt liên tục viết sách, viết báo nói về kế hoạch khủng hoảng kinh tế của china.

Sai lầm chết người của Tập Cận Bình
Nguyễn Quang Dy
(Bình luận nhanh nhân đọc và dịch bài điểm sách mới “The Great Fall of China”, Jeffrey Wasserstrom, Wall Street Journal, March 28, 2016)
1. Cuốn sách mới của David Shambaugh (China’s Future, Polity, March 2016) tiếp theo bài phân tích của tác giả cách đây một năm (“The Coming Chinese Crackup”, Wall Street Journal, March 6, 2015) là một bước mới khẳng định sự sụp đổ không thể tránh khỏi của chế độ Trung Cộng. Tuy nhiên, chính xác là bao giờ và sụp đổ thế nào thì chưa ai khẳng định cụ thể (kể cả Minxin Pei và Paul Krugman hay Gordon Chang). Trong số này thì David Shambaugh là người thay đổi lập trường rõ rệt nhất, từ chỗ đánh giá cao đến chỗ chỉ trích gay gắt lãnh đạo TQ. Có lẽ không phải tác giả thay đổi lập trường, mà lãnh đạo TQ thay đổi đường lối (cụ thể là Tập Cận Bình khác với Hồ Cầm Đào và Ôn Gia Bảo) nên tác giả thất vọng. Không nên xếp tác giả vào “trường phái sụp đổ” (collapsist) như Gordon Chang. 
2. Trong 3 năm qua, Tập Cận Bình đã tập trung quyền lực gần như tuyệt đối (không kém gì Mao). Từ mô hình lãnh đạo tập thể dựa trên nhất trí (consensus) nay đã biến thành mô hình quyền lực cá nhân dựa trên độc tài. Từ luật chơi không được đụng đến các ủy viên thường vụ BCT (cả mới lẫn cũ), nay ông Tập đã xử lý hầu hết các đối thủ chính trị (siêu hổ) như Bạc Hy Lai, Chu Vính Khang, Lệnh Kế hoạch, Từ Tài Hậu và Quách Bá Hùng, thậm chí cả Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng. Ngọn cờ chống tham nhũng để mị dân và có chính danh (legitimacy) là một vũ khí lợi hại để ông Tập thâu tóm quyền lực. Phải công nhận Tập Cận Bình (và Vương Kỳ Sơn) rất kiên định, mặc dù có tin bị ám sát hụt mấy lần. Hay nói cách khác, “đâm lao phải theo lao”, đã leo lên lưng hổ thì không thể dừng lại.
3. Không phải chỉ “đả hổ diệt ruồi”, ông Tập còn xiết chặt quyền tự do dân chủ, tăng cường kiểm soát giới trí thức, các tổ chức dân sự và tôn giáo (kể cả người nước ngoài), tạo không khí lo sợ (terror) như thời cách mạng văn hóa (“rule of fear”, Minxin Pei). Ông Tập chủ trương siết chặt bên trong (để giữ nguyên trạng chế độ chính trị) và bành trướng ra bên ngoài (để thay đổi nguyên trạng) cổ vũ chủ nghĩa dân tộc cực đoan, để giảm sức ép bên trong. Bài toán cổ điển này có thể hiệu quả nhất thời, nhưng về lâu dài sẽ phản tác dụng (trong thời đại internet), vì nó chỉ dựa trên quyền lực cứng để trấn áp và mua chuộc (cái gậy và củ cà rốt). Gần đây, có nhiều dấu hiệu bất ổn trong nội bộ, như thư ngỏ kêu gọi Tập Cận Bình từ chức, và bài chỉ trích chính sách của ông Tập đăng trên website của Ủy Ban Kiểm tra TƯ (CCDI). 
4. Các chính sách cực đoan nói trên: đả hổ diệt ruồi, xiết chặt kiểm soát bên trong, bành trướng ra bên ngoài (Biển Đông), chạy đua vũ trang, thách thức vị trí đứng đầu của Mỹ, để thực hiện “Giấc mộng Trung hoa” (China Dream)… là con dao hai lưỡi. Nếu kinh tế TQ ổn định, tiếp tục phát triển mạnh như trước, thì ông Tập vẫn còn thế thượng phong. Nhưng đáng tiếc, các chỉ số kinh tế cơ bản đang ngày càng xấu đi đến mức báo động (như nợ xấu quá lớn, dự trữ ngoại tệ giảm sút nhanh, phá giá đồng tiền, thị trường chứng khoán lao dốc, ô nhiễm môi trường quá nặng, người lao động di cư ngược về quê, dòng người và dòng vốn tháo chạy ra nước ngoài…). Những chính sách cực đoan của ông Tập có thể phản tác dụng (backleash), trở thành sai lầm chết người. Đây là giới hạn của quyền lực cứng (cái gậy và củ cà rốt) và phát triển không theo quy luật (cải cách kinh tế không đi đôi với cải cách chính trị).  
5. Vậy lối thoát là gì? Theo David Shambaugh, Trung Quốc đã phát triển hết đà, đang sa vào “bẫy thu nhập trung bình”, muốn thoát ra phải dựa vào tri thức (quyền lực mềm) chứ không phải cơ bắp (quyền lực cứng), phải cải tổ cả thể chế chính trị lẫn kinh tế. Nhưng đây là điều bất khả thi và một nghịch lý đối với quan điểm cực đoan của ông Tập, vì chính ông Tập đã nhìn ra tử huyệt của chế độ nên mới ra tay một cách cực đoan để hy vọng giữ được chế độ “ổn định”.  Nhưng David Shambaugh lập luận rằng ông Tập càng hành động cực đoan, thì càng đẩy nhanh sự sụp đổ của chế độ (như hệ quả không định trước). Vì vậy, không có lối thoát. Theo tác giả, ông Tập chỉ có 4 sự lựa chọn: “Chuyên chế Cứng” (như hiện nay) hay “Chuyên chế Mềm” (như trước đây)? “Độc tài Kiểu mới” (như thời Mao) hay “Dân chủ Nửa vời” (như kiểu Singapore)? Phương án “Chuyên chế Cứng” hiện nay đang có dấu hiệu “Độc tài Kiểu mới”. Sai lầm chết người của ông Tập là quay “trở lại tương lai” (back to the future).
Tóm lại, trong cuốn sách mới của mình, David shambaugh vẫn khẳng định những gì đang diễn ra là màn chót (end game) của chế độ Trung Cộng. Nhưng bao giờ thì nó sụp đổ? Theo tác giả, có thể là trong thập kỷ tới (the next decade or so). 
NQD. 30/3/2016

Tác giả gửi cho viet-studies ngày 30-3-16

Nguyễn Quang Dy dịch bài The Great Fall of China (WSJ, March 28, 2016)

Trung Quốc đại suy sụp
Jeffrey Wasserstrom 
 
Điểm sách: “Tương lai Trung Quốc” (China’s Future, Polity Press, March 2016) của giáo sư David Shambaugh (George Washington University).


Trung Quốc đã bước vào “cái bẫy thu nhập trung bình”. Nó chỉ có thể thoát ra bằng cách dẫn dắt các ngành công nghiệp dựa vào tri thức chứ không phải cơ bắp. 
 

Đúng là David Shambaugh viết rất khỏe. Cuốn sách mới nhiều thông tin về “Tương lai Trung Quốc” tiếp theo cuốn “Đảng Cộng sản Trung Quốc” (China’s Communist Party, 2008) và cuốn “Trung Quốc Toàn cầu Hóa” (China Goes Global, 2013). Cuốn sách này đề cập đến các lập luận đã được đưa ra lần đầu trong bài phân tích “Sự Đổ vỡ Sắp tới của Trung Quốc” (The Coming Chinese Crackup) cũng đăng trên tờ báo này cách đây một năm, gây nhiều tranh cãi. Lập luận chính của vị giáo sư ĐH George Washington rất dễ tóm tắt: Trừ phi Tổng bí thư đảng Tập Cận Bình tiến hành cải cách chính trị lớn, nền kinh tế sẽ thất bại và đảng sẽ sụp đổ. Vì các học giả thường thận trọng khi xác quyết về thời điểm các sự kiện sẽ xảy ra, nên Shambaugh chỉ viết rằng nó có thể xảy ra trong thập kỷ tới.
Tác giả không phải là người đầu tiên dự đoán sự sụp đổ của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trước đó đã có một số bình luận theo “trường phái sụp đổ” (collapsist), nếu mượn thuật ngữ này của nhà sử học Geremie Barmé. Ngay sau vụ thảm sát tại Bắc Kinh năm 1989, đại sứ Mỹ Winston Lord đã khẳng định rằng đảng sẽ mất quyền lực trong vài tuần lễ nếu không phải là vài ngày. Mười hai năm sau, Gordon Chang xuất bản cuốn “Sự Sụp đổ sắp tới của Trung Quốc” (The Coming Collapse of China) và tự tin tuyên bố quyền lực của đảng sẽ chấm dứt năm 2011. Tuy nhiên, lập luận của Shambaugh khác biệt, vì vị trí nổi bật của tác giả và quan điểm trước đó của ông nhấn mạnh Đảng Cộng sản Trung Quốc đã khôn ngoan học được bài học về “sự tuyệt chủng của tư tưởng Leninist” vào năm 1989-1991.
Cuốn sách mới nhất của Shambaugh đưa ra những nhận định xúc tích và rõ ràng về những xu hướng chủ chốt - từ sự tăng trưởng của sức mua đến đô thị hóa nhanh – đã làm thay đổi một đất nước chỉ có các làng xã thành một đất nước của các đô thị, với “quy mô lớn” tới mức “khó hình dung nổi”. Tác giả so sánh “quyền lực mềm” của Trung Quốc (vẫn còn “rất mềm” so với thế giới) với “quyền lực cứng” đang “lớn lên từng ngày”, một thực tế được “trưng bày một cách cụ thể bằng lễ duyệt binh hoành tráng tại Quảng trường Thiên An môn” năm 2009 và 2015. Tác giả cũng phân tích kỹ lưỡng cách dùng thuật ngữ rất lạ của ông Tập Cận Bình khi nói đến “Pháp quyền” (rule of law), qua đó hệ thống luật pháp trở thành “công cụ trong tay của đảng cầm quyền để áp đặt ý chí và quyền lực của mình.”
Qua cách tác giả lý giải về cách hiểu vũ đoán đáng lo ngại của đảng về “Pháp quyền”, chúng ta thấy rõ quan điểm của tác giả đã thay đổi từ chỗ tương đối lạc quan trước đây về triển vọng của đảng đến chỗ thất vọng. Shambaugh khẳng định đây là phản ứng hợp lý đối với sự chuyển đổi tự hủy diệt của đảng theo hướng “Chuyên chế Cứng” (Hard Authoritarianism) sau một thập kỷ rưỡi theo hướng “Chuyên chế Mềm” (Soft Authoritarianism). Nhà lãnh đạo Giang Trạch Dân và sau đó là Hồ Cẩm Đào đã có những bước cởi mở đáng khích lệ, tuy quá chậm chạp, nhưng xu hướng này đã dừng lại năm 2007. Tập Cận Bình đã thay đổi cực đoan hơn theo hướng “Chuyên chế Cứng” từ khi lên cầm quyền năm 2012.
Tác giả so sánh Tập Cận Bình với một người lái xe tới ngã ba đường. Liệu anh ta sẽ tiếp tục theo hướng “Chuyên chế Cứng”? Hay quẹo theo hướng “Chuyên chế Mềm”, nới lỏng kiểm soát theo cách đã làm trước đó vào thời kỳ (1982-1989 & 1998-2008)? Hay thoát ra theo con đường “Độc tài Kiểu mới” (Neo-Totalitarian) đưa Trung Quốc trở lại thời kỳ Mao trị (1949-1976)? Hay chọn con đường “Dân chủ Nửa vời” (Semi-Democratic), để biến Trung Quốc thành một Singapore khổng lồ, với hệ thống tranh cử hậu thuẫn cho một đảng và môi trường dân sự không giống một nhà nước chuyên chế mà cũng chẳng giống một nhà nước dân chủ? Shambaugh không thấy khả năng Tập Cận Bình sẽ đưa đất nước theo hướng dân chủ.
Shambaugh nói rằng con đường “Chuyên chế Mềm” và “Dân chủ Nửa với” sẽ có lợi nhất cho quyền lợi của Đảng cũng như của nhân dân Trung Quốc, nhưng ông không tin rằng Tập Cận Bình sẽ theo con đường này. Tác giả lo ngại xu hướng “Độc tài Kiểu mới” tuy không muốn điều này xảy ra. Có nhiều khả năng nhất là Tập Cận Bình sẽ duy trì hướng “Chuyên chế Cứng”, hy vọng bằng cách đó sẽ đảm bảo được sự ổn định.
Theo Shambaugh, vấn đề là Trung Quốc đã ra khỏi giai đoạn phát triển mà tăng trưởng nhanh có thể dựa vào sản xuất hàng rẻ trong những công xưởng lớn đông công nhân sẵn sàng chấp nhận lương thấp. Trung Quốc đã bước vào giai đoạn các nhà lý luận về hiện đại hóa (modernization theorists) gọi là “bẫy thu nhập trung bình” (middle income trap), mà chỉ có thể thoát ra bằng cách dựa hẳn vào khả năng sáng tạo ra sản phẩm mới và dẫn dắt các ngành công nghiệp dựa vào tri thức chứ không phải cơ bắp. Tác giả khẳng định kinh nghiệm của các nước chỉ rõ rằng thể chế hiệu quả nhất để đối phó với cái bẫy đó là thể chế dân chủ hoặc chuyên chế nhưng với lãnh đạo cởi mở sẵn sàng cho phép tự do thông tin chứ không như Tập Cận Bình. Phía trước Trung Quốc là hỗn loạn và khủng hoảng, chứ không phải ổn định.
“Tương lai Trung Quốc” là cuốn sách đặt ra nhiều giả thiết hơn là hai cuốn sách trước đó của Shambaugh, nhưng nó đủ bổ xung cho nhau để độc giả xem như bộ ba cuốn sách đáng đọc. Một lần nữa các quan điểm của Shambaugh dựa trên tham khảo rộng rãi nguồn tư liệu nghiên cứu bằng tiếng Anh, kết hợp với xem xét kỹ lưỡng một cách chiết trung các tài liệu bằng tiếng Hoa, và các quan sát trực tiếp rút ra từ các chuyến thăm Trung Quốc. Tác giả một lần nữa đã tóm tắt một cách xúc tích và có lý những vấn đề cụ thể.
Tôi chia sẻ với Shambaugh về nhiều hy vọng và lo ngại, và nhất trí với hầu hết những gì tác giả nói đã diễn ra cho đến gần đây. Nhưng tôi không tán thành với quan điểm của tác giả cho rằng thành quả của các nước phát triển đã chỉ dẫn về tương lai của Trung Quốc. Các nhà lý luận về hiện đại hóa không có nhiều kinh nghiệm thành công như tác giả nói. Dù họ có đi nữa thì tôi cũng nghi ngờ khả năng ứng dụng ý tưởng của họ vào tình huống bất ổn hiện nay. Sự diễn biến của các sự kiện thường chứng minh ngược lại với các giả thuyết về xu hướng chính trị liên quan đến chủ nghĩa chuyên chế dưới mọi hình thức. Trong thế giới liên kết với nhau chặt chẽ như ngày nay thì cái gì xảy ra chỗ này có thể tác độc lớn đến các chỗ khác, thay đổi cách nghĩ của dân chúng và lãnh đạo đối với các vấn đề như ổn định, phát triển, và rủi ro trong việc duy trì đường lối cũ hay thử nghiệm một đường lối mới.
Tập Cận Bình có thể giống như một lái xe đến ngã ba đường, nhưng chúng ta phải luôn để ý đến những vấn đề khác nữa chứ không phải chỉ có con đường đưa ông ta đến, và những con đường mà những người lái xe trước đó đã chọn. Trên quốc lộ có nhiều lái xe tính khí bất thường, nên việc họ đi thẳng hay quẹo đột ngột là rất khác biệt.

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2016

Khủng hoảng kinh tế thế giới xảy ra năm 2019-2020 khi FED tăng lãi suất lên 2-3,5%.

Dấu hiểu khủng hoảng kinh tế toàn cầu từ việc FED tăng lãi suất lên mức cao.
Trước năm 2004, FED giữ lãi suất < 2%
Từ 2004-2006, FED tăng lãi suất từ 2 lên mốc 5,25% vào ngày 20-9-2006. Sau đó 2007-2008 là khủng hoảng kinh tế.
Lần này cũng thế, hiện lãi suất của FED là 0,25% sau khi giữ mức 0% từ 2009-2015. Từ đây đến 2017 FED sẽ tăng lãi suất lên 2-3%, mỗi lần tăng 0,25%. Có thể 1 năm tăng 5-8 lần.
Khi FED tăng lãi suất thì các nước vay nợ USD lớn như China sẽ sụp đỗ, các nước nhỏ sụp đổ theo và khủng hoảng kinh tế bắt đầu
Khủng hoảng kinh tế thì bds, chứng khoán giảm mạnh, doanh nghiệp phá sản,...tài phiệt sẽ vào thâu tóm giá rẻ


Sau khi hạ lãi suất xuống mức thấp nhất trong 45 năm còn 1% vào năm 2003, Fed bắt đầu bình thường hóa chính sách tiền tệ từ năm 2004 và 2005 với năm và tám lần tăng lãi suất theo tỷ lệ 25 điểm/lần, nâng lãi suất Fed lên 4,25% vào cuối năm 2005. Chính sách siết chặt lãi suất có tác dụng kiềm chế lạm phát mà lại không cản trở quá trình phục hồi kinh tế sau cuộc suy thoái 2000-2001 nhờ hiệu ứng tích cực của gói kích thích thuế trị giá 212 tỷ đô-la được chính quyền Bush chi ra

Năm 2006, FED tăng 3 lần lãi suất: dấu hiệu năm 2007-2008 khủng hoảng kinh tế toàn cầu.
1. Ngày 29-3-2006, FED đã tăng lãi suất cơ bản từ mức 4,5%/năm lên 4,75%/năm: đây là đợt tăng lãi suất thứ hai kể từ đầu năm 2006 và gần như tức thời, lãi suất USD trên các thị trường tiền tệ chủ chốt của thế giới như lãi suất thị trường liên ngân hàng Singapore (Sibor), lãi suất thị trường liên ngân hàng Luân Đôn (Libor) cũng đều tăng lên
2. Bất chấp “tuyên bố” trong báo cáo tháng 4-2006 trước đó, FED đã tăng lãi suất cơ bản lên 5% vào ngày 10-5-2006
3. Đầu tháng 8-2006, FED đã tuyên bố chấm dứt chiến dịch tăng lãi suất kéo dài suốt từ năm 2004 và tối 20-9-2006 vừa qua, kết thúc cuộc họp thường kỳ, FED đã quyết định giữ nguyên lãi suất USD ở mức 5,25% như hiện nay


http://www.nhandan.com.vn/kinhte/nhan-dinh/item/11150302-.html

https://vi.pomdy.com/sach/giao-dich-ngoai-hoi-va-phan-tich-lien-thi-truong/chuong-4-bat-dau-thoi-ky-suy-yeu-cua-dong-do-la-2002-2007/2005-hang-hoa-tang-cung-voi-do-la-nghiep-vu-kinh-doanh-chenh-lech-lai-suat-len-ngoi/

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016

Tầng lớp tinh anh thế giới muốn khống chế quyền phát hành tiền tệ của Trung Quốc

Không phải ngẫu nhiên mà Trung Quốc vươn lên vị trí nền kinh tế số 2 thế giới, hay TTCK China sụt giảm mạnh, hay đồng nhân dân tệ (NDT) được IMF đưa vào giỏ tiền dự trữ quốc tế, hay Trung Quốc đang xây đảo ở Biển Đông và muốn gây xung đột với các nước trong khu vực,…Đây là 1 âm mưu, 1 kịch bản đã được dựng sẵn từ những năm 1990 và nó càng hiện rõ hơn khi năm 2001, Trung Quốc gia nhập tổ chức thương mại thế giới (WTO). Trong một phần nhỏ của kế hoạch lớn với China, người viết giải thích kế hoạch khống chế quyền hành tiền tệ của Trung Quốc sau đó tạo khủng hoảng kinh tế năm 2017-2018 để cướp tài sản của Trung Quốc (doanh nghiệp lớn, đất đai, sức lao động,…)
Tầng lớp tinh anh thống trị thế giới hơn 200 năm, họ là những ai
Họ gồm khoảng 13 gia tộc từ Châu Âu, Mỹ, Châu Á đang thống trị thế giới, chẳng hạn: GoldmanSachs, Rockefellers, Loebs Kuh và Lehmans ở New York, Rothschilde Paris và London, Warburgs của Hamburg, Paris và Lazards ở Israel, Moses Seifs ở Rome.
Họ là những thành viên sáng lập ra Nhóm Bilderberg, Khai sáng (Illuminati), or Hội tam điểm,…Những tên của những gia đình, những người vận hành thế giới này và kiểm soát các quốc gia, các tổ chức quốc tế như Liên Hiệp Quốc, NATO or IMF
Họ là những cổ đông lớn, hay chủ sở hữu của các ngân hàng lớn nhất thế giới: Bank of America, JP Morgan, Citigroup, Wells Fargo, Goldman Sachs và Morgan Stanley. Họ sở hữu các nhà bank này với 4 cái tên: State Street Corporation, Vanguard Group, BackRock và FMR (Fidelity).
Cục dự trữ liên bang Mỹ (FED) bị điều khiển bởi 4 công ty tư nhất lớn State Street Corporation, Vanguard Group, BackRock và FMR (Fidelity), họ chính là chủ nhân của FED.
Các công ty nay kiểm soát chính sách tiền tệ của Mỹ (và thế giới). Họ làm ra và tham gia vào các cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay trên thế toàn thế giới và để đạt được mục đích cướp hết tài sản và sức lao động của người dân để trở nên giàu có hơn nữa
Xem chi tiết tại đây.
Các bước mà họ giành quyền phát hành tiền tệ của China
hai mục đích chiến lược căn bản trong cuộc đổ bộ ồ ạt của các ngân hàng quốc tế vào Trung Quốc: khống chế quyền phát hành tiền tệ của Trung Quốc, tạo ra "cuộc giải thể có kiểm soát" đối với nền kinh tế Trung Quốc, và cuối cùng lập nên một "chính phủ thế giới" và "tiền tệ thế giới" dưới sự chi phối chủ đạo của trục London - phố Wall.
Người viết trình bày các bước mà tầng lớp tinh anh đã lên kịch bản và thực hiện từ quá khứ đến tương lai
Bước 1: Cho Trung Quốc tham gia vào hiệp định WTO để mở cửa thị trường tài chính. Gián tiếp cho Các ngân hàng nước ngoài (Chủ sở hữu là những tập đoàn tài phiệt thống trị thế giới) vào để khống chế thị trường chứng khoán, thị trường bất động sản, đồng nhân dân tệ, chiếm và sỡ hữu những ngân hàng, doanh nghiệp của nhà nước, ép các bank China thực hiện đúng thỏa thuận Basel…
Bước 2: Giúp nền kinh tế tăng trưởng thần tốc dựa vào xuất khẩu bằng cách chuyển những công xưởng gia công, lắp ráp thiết bị điện tử,…từ nước Mỹ, các nước khác qua China vì dân số đông với chi phí thuê nhân công cực rẻ. Trung Quốc trở thành “Đại công xưởng” số 1 thế giới.
Bước 3: Nền kinh tế China tăng trưởng vì xuất khẩu hàng hóa giá rẻ nhất ra thế giới nhiều năm, các doanh nghiệp bắt đầu làm ăn tốt, vươn ra thế giới, xuất hiện tầng lớp tỷ phú, triệu phú USD nhiều,…Các tập đoàn dầu khí, bất động sản, công nghệ thông tin,…có uy tín lớn trên thế giới. Nến hiểu, các doanh nghiệp cổ phần của Trung Quốc đều do các ngân hàng nước ngoài sỡ hữu cổ phấn tỷ lệ lớn trong đó.
Bước 4: Các ngân hàng nước ngoài đạo diễn cho thị trường chứng khoán, bất động sản tăng mạnh, dụ người dân China tham gia vào việc vay mượn tiền, thuế chấp tài sản để mua chứng khoán, bất động sản để nước ngoài bán chốt lời khi cổ phiếu bất động sản tăng hơn 100%.
Cách các ngân hàng nước ngoài điều khiển thị trường chứng khoán Trung Quốc thông qua sàn chứng khoán Hong Kong
Thứ nhất, sau khi liên kết với các doanh nghiệp China về phát hành lần đầu ra công chúng đưa lên sàn niêm yết, rất nhiều doanh nghiệp được niêm yết nhưng vì luật về đầu tư chứng khoán ở China còn hạn chế cho người nước ngoài làm giá cổ phiếu, với lại dân chơi cổ phiếu China còn kém nên không biết điều khiển giá cổ phiếu khi nào tăng, giảm theo thế giới,…nên các ngân hàng nước ngoài thúc chính phủ liên kết với sàn chứng khoán Hong Kong để họ dễ làm giá cp hơn.
Thứ hai, tháng 11-2014, 2 sàn chứng khoán Hong Kong và Thượng Hải kết nói với nhau cho phép nhà đâu tư quốc tế được trao đổi các cổ phiếu chọn lọc trên sàn chứng khoán Thượng Hải trước đây vẫn bị hạn chế chặt chẽ, đồng cho phép giới đầu tư Trung Quốc lần đầu tiên được mua cổ phiếu bên ngoài Hoa Lục
Khi công cụ của trò chơi là số doanh nghiệp China niêm yết trên sàn, làm giá được cổ phiếu lên xuống rồi xong hết, bây giờ còn thiếu là những con nghiện vào chơi chứng khoán để cho tài phiệt nó cướp tiền, con nghiện là ai: mọi tầng lớp nhân dân Trung Quốc, kéo nhiều người ở thế giới vào thị trường chứng khoán Trung Quốc để chơi.
Muốn cho người chơi chú ý tới thị trường chứng khoán Trung Quốc thì phải quảng cáo các doanh nghiệp China mạnh, niêm yết ở thị trường ck Mỹ, tỷ phú Jack Ma,…nói về những người thành công ở China vì giá cp cứ tăng ào ào,…Mọi người đọc báo sẽ thấy nhiều tầng lớp tỷ phú, triệu phú xuất hiện nhiều
Thị trường chứng khoán or tt bất động sản China có sụp đỗ thì chỉ có người chơi là thua lỗ chứ nhà cái điều khiển thị trường là các tài phiệt lời rất đậm, họ chỉ mượn công cụ tài chính ở China để cướp tiền của dân China và dân thế giới.
Bước 5: tạo khủng hoảng kinh tế China năm 2017-2018 bằng cách làm cho đồng Nhân dân tệ tăng giá
Vì sao nhân dân tệ tăng giá sẽ làm cho nền kinh tế China lâm vào khủng hoảng trầm trọng
Thứ nhất, đồng NDT tăng giá làm GDP giảm mạnh vì nền kinh tế China phụ thuộc vào xuất khẩu
Thứ hai, lợi nhuận của nhiều doanh nghiệp, tập đoàn lớn or nguồn dự trữ của China họ đem đi gửi tín dụng ngoài tệ ở nước ngoài chủ yếu bằng đồng USD, tức họ có lợi nhuận họ mua đồng USD và gửi ở nước ngoài, không gửi ở China.
Ví dụ: Trước 2012, 1 USD = 8,2 CNY (tức nhân dân tệ).
Ngày 30-1-2016, 1 USD = 6,5 CNY (Nhân dân tệ)
Năm 2017, giả đỉnh NDT tăng giá thì 1 USD = 5 CNY
Khi GDP sụt giảm, Chính Phủ China quyết định thu hồi khoảng dự trữ này về nước thì lại thiếu hụt lớn, trước kia dự trữ 1.000 tỷ USD = 8.200 tỷ NDT, sau khi tăng tỷ giá thì 1.000 tỷ USD = 5.000 tỷ NDT, thiệt hại 3.200 tỷ NDT
Thứ ba, Chính phủ và doanh nghiệp China vay nợ nước ngoài bằng đồng USD từ Hoa Kỳ, khi FED tăng lãi suất thì nợ tăng thêm, khi FED cho China vay bằng tiền USD với tỷ giá 1 USD = 8,2 NTD cố định, sau đó China tăng tỷ giá NDT thì Chính phủ và Doanh nghiệp China trả nhiều USD hơn.
Dễ hiểu, khi chưa tăng tỷ giá, China vay 500 tỷ usd với tỷ giá là 1 usd = 8,2 NDT tức bằng 4.100 NDT cố định và khi trả vẫn lấy tỷ giá lúc đầu là 1 USD = 8,2 NDT.
Khi tăng tỷ giá NDT thì 1 USD = 5 NDT, lúc đó 500 tỷ usd có giá trị = 5 X 500 = 2.500 tỷ NDT, mà FED cố định tỷ giá, nên chính phủ phải trả thêm 4.100 – 2.500 = 1.600 tỷ NDT.
Tính ra tỷ giá hiện tại 1 USD = 5 NDT thì 1.600/5 = 320 tỷ USD nữa
Sau vụ cho vay 500 tỷ USD và khi đòi nợ thì FED được 500 tỷ gốc + tiền lãi + 320 tỷ usd tiền đồng NDT tăng giá. Quá lời
Kết luận khi NDT tăng giá thì Chính phủ China, doanh nghiệp, người dân sẽ mất thêm tiền và của cải rất nhiều
Các bước mà tập toàn tinh anh thống trị thế giới phải làm như sau:
Bước 1: Cho China quảng cáo về mình để có uy tín trên thế giới, để dụ nhiều quốc gia dùng đồng NDT và làm ăn kinh tế với China, do đó cho ra đời ngân hàng đầu tư cơ sở hạ tầng Châu Á – AIIB. Dụ các nhiều quốc gia vào thì mức độ lan rộng khủng hoảng mới lớn và cướp tiền nhiều
Bước 2: Cho đồng NDT vào rổ tiền dự trữ quốc IMF và cho China vào hội nghị các nước G20, G7,…để ràng buộc việc Đồng NDT tăng tỷ giá theo 1 thỏa thuận sẽ có trong năm 2016-2017, hệ thống, thúc ép China hạ lãi suất đồng NDT ở mức cực thấp, thúc ép các ngân hàng China đáp ứng thỏa thuận Basel năm 2004
P/S: có thời gian rãnh, người viết sẽ trình bày kế hoạch tấn công tiền tệ, tài chính 1 cách chi tiết từng khoản mục nhỏ

Xem thêm

Đọc các bài nói về khủng hoảng kinh tế thế giới bắt nguồn từ China viết năm 2014 rất chính xác

http://duongvankhang.blogspot.com/2016/01/oc-cac-bai-noi-ve-khung-hoang-kinh-te.html

Dương Văn Kháng, chàng trai nghèo và đi tìm bí ấn phía sau bức màn

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

Các chính trị gia châu Âu hy vọng ông Tập Cận Bình bãi bỏ chế độ Cộng sản tại Trung Quốc

British Independent European deputy Gerard Batten. (DOMINIQUE FAGET/AFP/Getty Images)
Ông Gerard Batten, đại diện của đảng Độc lập của Anh Quốc tại nghị viện châu Âu (Nguồn ảnh: Dominique Faget / AFP / Getty Images)

Trong buổi nói chuyện với đài truyền hình Tân Đường Nhân (NTD), một đài truyền hình có trụ sở tại New York, hai chính trị gia của châu Âu đã bày tỏ hy vọng lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình sẽ mang lại cải cách chính trị thực sự bằng việc từ bỏ hệ tư tưởng Mác-xít của chế độ Trung Cộng hiện nay.

Ông Gerard Batten, một đại diện của Anh Quốc tại Nghị viện châu Âu, đã kêu gọi ông Tập từ bỏ chủ nghĩa cộng sản. Ông gọi đó là một “ách ý thức hệ” mà “dù có thế nào đi nữa cũng không có ai thực sự tin tưởng”.

Ông Henri Malosse, một chính trị gia của Pháp gần đây từng giữ chức chủ tịch của Ủy ban Kinh tế và Xã hội châu Âu, nói rằng ông Tập nên đi theo con đường của Mikhail Gorbachev, vị lãnh đạo Liên Xô đã đưa ra những cải cách chính trị và kinh tế tạo nên sự tan rã của hệ thống cộng sản của Liên Xô.

“Vào cái ngày bạn đưa quyết định rằng tất cả các phương tiện truyền thông sẽ được tự do, hệ thống cộng sản sẽ sụp đổ ngay sau đó, bởi vì hệ thống cộng sản chính nó là một sự dối trá”, theo ông Malosse, một người quan tâm tới tình hình khu vực Đông Âu và đã từng học tiếng Đức, Ba Lan và tiếng Nga vào thời thanh niên.

Ông Gerard Batten, một thành viên của Đảng Độc lập Anh Quốc, đã nói một cách tích cực về chiến dịch chống tham nhũng đang diễn ra của ông Tập. Nhưng ông tin rằng cuộc cải cách chính trị lớn hơn đang bị ngăn lại bởi những quyền lợi cố hữu trong Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).

“Chủ tịch Tập Cận Bình đang đi đúng hướng”, ông Batten nói, “nhưng chúng ta biết rằng có những phe phái trong nội bộ ĐCSTQ đang cố gắng ngăn cản mọi thứ”.

Batten dường như ám chỉ tới nhóm quyền lực của cựu lãnh đạo ĐCSTQ Giang Trạch Dân, người từng giữ chức Tổng bí thư ĐCSTQ trong thời kì 1989-2002 nhưng dù nghỉ hưu ông này vẫn tiếp tục nắm quyền lực đáng kể so với người kế nhiệm là ông Hồ Cẩm Đào, thông qua một mạng lưới những đàn em được sắp đặt vào khắp các vị trí quan trọng trong nội bộ Đảng này.

Mọi chuyện đã thay đổi vào năm 2013, khi Tập Cận Bình, một quan chức gốc miền Tây Trung Quốc ít được biết đến trước đây, lên nắm quyền sau Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc lần thứ 18 của ĐCSTQ.

“Chúng tôi mong ông Tập đạt những kết quả tốt đẹp trong nỗ lực làm trong sạch ĐCSTQ của mình, nhưng ông cũng chỉ có thể làm được như vậy vì đặc tính tổng thể của Đảng Cộng sản là tham nhũng, bản chất đã là tham nhũng và chủ nghĩa cộng sản là một hệ tư tưởng xấu xa”, ông Batten nói.

Quan điểm của ông Batten phản ánh quan điểm rộng rãi cho rằng các mục tiêu chính trị và bản chất của Đảng Cộng sản hoàn toàn trái ngược với các hoạt động thông suốt, minh bạch của các thể chế chính phủ bình thường mà đây sẽ là điều kiện tiên quyết cho cải cách bền vững.

Dấu hiệu của sự thay đổi?

Ông Batten cũng hy vọng rằng ông Tập Cận Bình sẽ kết thúc cuộc đàn áp môn khí công rèn luyện thể chất và tinh thần Pháp Luân Công, song song với những nỗ lực quét sạch tham nhũng của ông.

Pháp Luân Công đã bắt đầu được phổ biến công khai ở đông bắc Trung Quốc vào năm 1992. Lấy Chân – Thiện – Nhẫn làm nguyên lý chỉ đạo người tập luyện, môn khí công này đã thu hút tới 100 triệu người tập luyện vào cuối năm 1999. Nhưng Pháp Luân Công đã phải chịu sự đàn áp bạo lực kể từ năm 1999, khi Giang Trạch Dân huy động toàn bộ ĐCSTQ để thực hiện chiến dịch hủy diệt Pháp Luân Công.

Đến nay, hàng chục ngàn người học Pháp Luân Công được cho là đã bị chế độ Trung Cộng sát hại tại nhà giam của cảnh sát hoặc bị mổ cướp nội tạng để phục vụ cho ngành thương mại cấy ghép tạng.

Ông Malosse đã lên án chế độ Trung Cộng không giữ lời hứa kết thúc nạn thu hoạch nội tạng vốn không có sự tự nguyện hiến tặng từ người bị lấy tạng.

French Henri Malosse, former president of the European Economic and Social Committee. (KIRILL KUDRYAVTSEV/AFP/Getty Images)
 Ông Henri Malosse, chính trị gia người Pháp, cựu chủ tịch của Ủy ban Kinh tế và Xã hội châu Âu. (Nguồn ảnh: Kirill Kudryavtsev / AFP / Getty Images)

 “Điều này là không thể chấp nhận được và thật bất hạnh, vì mặc dù đã có những lời hứa của giới lãnh đạo của ĐCSTQ, nó [mổ cướp nội tạng] đã không được dừng lại, và sự phân biệt đối xử được tiến hành để chống những người tập Pháp Luân Công là một cái gì đó làm tổn thương đến lương tâm của một con người bình thường”, ông nói.

“Tôi hy vọng rằng ông Tập Cận Bình sẽ thực sự đưa ra quyết định hành động đối với việc này và chấm dứt cuộc đàn áp”, ông Batten nói. “Tôi hiểu rằng điều này còn phụ thuộc nhiều hơn vào một phe phái khác trong ĐCSTQ”.

Cuộc bức hại Pháp Luân Công không bao giờ được lòng nhân dân thậm chí ngay cả trong giới lãnh đạo của ĐCSTQ –  nhiều cán bộ có thân nhân là những người đã tham gia tập luyện hoặc chính bản thân từng tập luyện Pháp Luân Công khi chiến dịch bức hại bắt đầu. Giang Trạch Dân đã quyết tâm hủy hoại môn tập này, ông ta khen thưởng cho những ai hăm hở thực hiện các mệnh lệnh của mình bằng cách cho họ thăng tiến và quyền lực.

 Also giving those who want change in China cause for hope are indications that when it comes to Jiang Zemin‘s political fate, Xi Jinping may not be keen on protecting the all-but sacrosanct status of Party leaders,

“So let’s hope that it’s either him or his successor,” Batten said, “that actually has the courage and the vision to be a statesman.”

“He could be the Gorbachev of China,” Malosse said. He believes that dismantling communism is a chance for Xi to leave a positive mark in history: “If the president of China makes this decision, he will be a man in the history books. If he doesn’t do it, one of his successors will do it.”

Trong thời gian ông Tập nắm quyền, với cuộc thanh trừng nhiều quan chức liên quan đến Giang Trạch Dân như cựu trùm an ninh Chu Vĩnh Khang hoặc quan chức quyền lực số hai trong quân đội Từ Tài Hậu, giới cầm quyền dường như đã nới lỏng việc đàn áp Pháp Luân Công.

Qua thời gian, nhiều báo cáo được công bố bởi Minghui.org (trang web thông tin về Pháp Luân Công) cho hay nhiều cảnh sát khi bắt gặp người học Pháp Luân Công thường bỏ qua sau vài lời cảnh báo hoặc đơn giản là lờ đi, ngược lại với trước đây khi mà chắc chắn họ sẽ bắt người học Pháp Luân Công vào các trại lao động hoặc làm các hành vi tồi tệ hơn.

Các báo cáo cũng mang lại hi vọng cho những ai muốn Trung Quốc thay đổi. Đó là những dấu hiệu cho thấy khi vận hạn chính trị của Giang Trạch Dân đến, ông Tập Cận Bình có thể sẽ gạt qua vị thế gần như không thể đụng tới của những người từng đứng đầu Đảng.

“Vì vậy, hãy hy vọng rằng chính ông Tập hoặc người kế nhiệm của ông”, Batten nói, “thực sự sẽ có đủ dũng cảm và tầm nhìn của một chính khách có tài”.

“Ông ấy có thể là một Gorbachev của Trung Quốc”, ông Malosse nói. Ông Malosse tin rằng từ bỏ chế độ cộng sản là một cơ hội cho ông Tập để lại dấu ấn tốt đẹp trong lịch sử: “Nếu chủ tịch Tập Cận Bình thực hiện điều này, ông sẽ là cái tên được nhắc đến trong những cuốn sách lịch sử. Còn nếu ông không làm, một trong những người kế nhiệm ông sẽ làm”.

Tác giả: Leo Timm, Epoch Times | Dịch giả: X Toàn

(Việt Đại Kỷ Nguyên)

Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016

Tổng hợp các bài phân tích vì sao giá oil giảm, cuộc chiến kinh tế giữa Mỹ - Nga, giữa Mỹ - China. Đến nay đúng hoàn toàn

Đây là tổng hợp các bài viết từ năm 2014 đến này về giá oil, mối quan hệ kinh tế giữa Nga - Mỹ, China - Mỹ.

Có thể nói đến lúc này đúng hoàn toàn

Mục đích trò chơi giá dầu giảm và hành động các nước theo kế hoạch của nhóm tinh anh



Giá dầu giảm là chiến tranh bí mật của Mỹ đánh các nước chống Mỹ hay là thế lào….



Trò chơi chính trị - kinh tế Hoa Kỳ - Trung Quốc: ai là người chiến thắng?




Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

Thuyết âm mưu giải thích chính xác DC X hay “Anh Ba” giữ chức Chủ tịch nước 2016-2018

Tất cả mọi sự kiện xảy ra trên thế giới này đều do Tập đoàn tinh anh (Bilderberg, Illuminati, Council on Foreign Relation, Trilateral Commission) thống trị thế giới điều khiển. Vấn đề biển đông cũng thế. Họ lên 1 kịch bản sau đó chỉ đạo các quốc gia diễn theo chỉ đạo của họ.
Người viết chỉ nói 1 phần nhỏ trong kế hoạch Biển Đông của họ. Mục đích của họ là muốn có 1 cuộc chiến tranh xảy ra tại Biển Đông với mục đích sắp xếp lại trật tự Biển Đông. Do đó họ phải tạo ra sự xung đột, tạo ra 2 phe.
Phe 1: China đi gây lộn với các nước khác
Phe 2: Các nước còn lại
Vấn đề nhân sự Việt Nam thì họ giao cho Mỹ chọn thông qua China:
Chú Sam muốn China như sau:
Thứ nhất, tạo khủng hoảng kinh tế China năm 2018-2019 để muốn giành quyền phát hành nhân dân tệ và thâu tóm tài sản giá rẻ. Thông qua Tập Cận Bình điều khiển chính trường China để tiêu diệt hết phe cánh Giang Trạch Dân vì GT Dân thỏa hiệp bán đất cho Nga
Thứ hai, sau khi China bị khủng hoảng kinh tế, nền kinh tế cực kỳ khó khăn như Đức năm 1931 sau thế chiến thứ 1. China với lực lượng quân sự mạnh và muốn thoát ra khỏi khủng hoảng kinh tế sẽ kích nổ 1 cuộc chiến tranh với các nước ở Châu Á Thái Bình Dương (Biển Đông) để thoát khỏi nợ nần
(Người viết sẽ trình bày kỹ hơn kế hoạch của Chú Sam trong bài viết sau)
Xem thêm bài này để hiểu rõ
Tài phit to ra China đ phc v li ích ca mình, ging to ra Đng Phát Xít Đc năm 1931 (Phn 1)
Tình hình kinh tế - chính trị VN gặp các vấn đề sau:
Thứ nhất, Nợ công của VN hơn 100 tỷ usd từ các chủ nợ chính: Mỹ, China, Nhật, Hàn,…
Thứ hai, những khoản nợ đến hạn và hết tài sản để trả nợ, khả năng lâm vào trường hợp vỡ nợ
Thứ ba, VN còn lại những gì để trả nợ:
Tập đoàn doanh nghiệp nhà nước
Thu tiền thuế của người dân với nhiều loại thuế, tăng thuế,..
Tài nguyên thiên nhiên
Tài phiệt sẽ giải quyết vấn đề VN như thế nào cho có lợi cho họ:
Người viết lấy 1 ví dụ: 1 tập đoàn lớn kinh doanh đa ngành: bất động sản, du lịch, xây dựng, y tế, giáo dục,…
Sau 2 năm làm ăn thua lỗ, không có khả năng trả nợ, hội đồng quản trị bế tắc hết cách rồi.
Thế là chủ nợ vào siết nợ và làm chủ tập đoàn lớn đó. Chủ nợ thay hết dàn lãnh đạo cũ or thay 1 ít, thay đổi tên tập đoàn, phương thức kinh doanh,…để thích nghi với người chủ mới
Liên tưởng tới đất nước VN, vì nợ công quá nhiều không có khả năng chi trả nên các chủ nợ sẽ làm như tập đoàn lớn kia, tức thay đổi chế độ cũ và tạo ra 1 chế độ mới. Dự báo rơi vào sau năm 2021.
Vì sao các chủ nợ chọn đồng chí X tức Anh Ba để hoàn thành sứ mệnh:
Thứ nhất, ai đưa X lên vị trí ngày hôm nay
Thứ hai, lý lịch gia đình X có liên quan để chú Sam
Thứ ba, quá trình cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước, tức cho tư nhân vào mua cổ phần của nhà nước. Tư nhân dưới sự điều khiển của chủ nợ
Vì sao năm 2016-2018 chọn X giữ chức CT Nước sau đó giữ chức TB Thư từ 2018
Thứ nhất, năm 2018 China bắt đầu khủng hoảng kinh tế mạnh dẫn tới khủng hoảng chính trị, VN ảnh hưởng cũng thay đổi hình thái chính trị theo China
Thứ hai, giữ chức CT Nước, Anh Ba có thể đưa người của mình vào Quân đội, công an khi phong tướng các đồng chí đó, có thể tiếp xúc với các phái đoàn Ngoại Giao của các chủ nợ ở VN thường hơn vì nhiệm vụ của chủ tịch nước:
Phong chức vụ cho quân đội, công an
Tổ chức tiệc or đoán tiếp phái đoàn ngoại giao của các nước
Giữ chức CTN giúp anh Ba học hỏi nhiều hơn, có thời gian lâu để chuẩn bị tinh thần, tri thức,…cho chức vụ lớn hơn TBT vào năm 2018
Chính trị là diễn viên xuất sắc nhất, đóng kịch nhiều vài diễn làm sao để không ai biết.
Không có khái niệm phe thân Mỹ, thân Tàu gì cả. Tất cả đều làm việc cho các tập đoàn tinh anh.

Dương Văn Kháng, chàng trai đến từ vùng đất Bình Định nghèo khổ