Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

Thuyết âm mưu, phân tích kỹ thuật dự báo thị trường chứng khoán chuẩn bị giảm mạnh 6-8 phiên.



Nhóm lợi ích luôn luôn chơi chứng khoán và luôn luôn lời, họ có thể điều khiển thị trường theo ý của họ, đối với nhóm lợi ích thì chứng khoán là công cụ để họ làm êm lòng dân vì mục đích lớn hơn, tận dụng mục đích đó để kiếm tiền.
Người viết dựa vào thuyết âm mưu đưa ra các giả thuyết về thị trường chứng khoán:
Năm 2013, nhiều doanh nghiệp, người dân kinh doanh hầu hết đều thua lỗ, do đó có một tâm lý chung là chán nản, mất niềm tin vào chính sách chính phủ,…Đúng lúc đó nhóm lợi ích hiểu được mong muốn của người chơi, họ vực dậy TTCK, làm cho TTCK tăng trước tết âm lịch vài tháng và kéo dài 1-2 tuần sau tết mục đích để người dân, người làm kinh doanh quên đi việc thua lỗ mấy tháng trước, kiếm được ít tiền để ăn tết và làm vốn với các kế hoạch kinh doanh trong đầu trong năm 2014 sắp tới, tức là cho người ta một niềm tin nữa sau khi thất vọng một năm qua.
Đây chính là lý do chính làm cho TTCK thường tăng từ tháng 11.2013 kéo dài đến tháng 2.2014.
Sau đó, nhóm lợi ích dàn dựng, bối cảnh, đạo diễn những tin tức, chỉ đạo truyền thông để kích thị trường tăng theo quỹ đạo.
Các nội dung chính để diễn xuất: tô màu đẹp cho hiệp định TPP, biểu diễn cung – cầu bằng tài khoản khối ngoại tham gia, ETF mua – bán sôi động, trò chơi đoán mò ngày nới room cho khối ngoại, báo cáo lợi nhuận tốt của Doanh Nghiệp, những lời dự đoán lạc quan của các chuyên gia theo kịch bản,….
Tin tức có cái thật có cái giả, thời gian ra tin phải thật cẩn thận và đúng lúc.
Tất cả các việc làm đó đều nhằm mục đích cuối cùng là làm êm lòng dân và kiếm tiền cho nhà cái.
Thuyết âm mưu và phân tích kỹ thuật để dự báo ngắn hạn trong chứng khoán:
Từ sau tết đến ngày 14-2-2013, khối lượng bán ra cả 2 sàn khoảng 18.380 tỷ VND (13.652 tỷ VND sàn HOSE + 4.728 tỷ VND)
Nhóm lợi ích bán ra gồm lượng cổ phiếu: chốt lời và bán khống
Lúc này, NDT ăn tết vui vẻ trước, sau tết được vui vẻ, hưng phấn thêm vì thị trường tăng 1,5 tuần mà không điều chỉnh. Lúc này người chơi đang trên mây, con tim vui như ngày hội, do đó lúc này bơm vài tin tức tốt sẽ làm tăng độ hưng phấn, sau đó bơm ít tin xấu người vẫn không ngại vì nghĩ rằng tiền vào nhiều nên nếu điều chỉnh thì chỉ có điều chỉnh ngắn hạn à.
Theo thuyết âm mưu: lúc này là lúc thích hợp nhất để đạp thị trường giảm mạnh, thời điểm để làm việc này là ngày 17 – 21.2.2014.
Theo phân tích kỹ thuật, đà giảm mạnh khoảng 6-8 phiên, trong đó có 2 phiên đầu rớt mạnh sau đó bull-trap lên 1 phiên và lao dốc tiếp 4-5 phiên nữa.
Sẽ có hàng loạt cổ phiếu giảm sàn.
Tại sao làm vậy, vì nhóm lợi ích đã bán chốt lời và bán khống rất nhiều nên họ phải đạp thị trường xuống và rớt mạnh, cổ phiếu giảm 20-25% so với giá đỉnh.
Kết luận:
Thuyết âm mưu là dùng trí tuệ, trí tưởng tượng để hiểu vấn đề hiện tại, tương lại. Thuyết âm mưu xác suất đúng khá cao, nhưng nó ngầm ý và bị che đậy với võ bọc của kinh tế giả tạo. Khi sự việc diễn ra xong hết thì người ta mới công nhận thuyết âm mưu là đúng.
Dương Văn Kháng

Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

Thuyết âm mưu đoán bất động sản Việt Nam chạm đáy năm 2014 và lên mức cao quý 4.2016



Lý thuyết:
Thuyết âm mưu (conspiracy theories) hay thuyết ngờ vực là cách lý giải những vấn đề chính trị, kinh tế, xã hội theo hướng gán cho chúng những âm mưu bí mật của các thế lực ngầm đứng đằng sau. Một giả thuyết âm mưu là một giả thuyết mang tính giải thích theo đó buộc tội một nhóm người hay một tổ chức gây nên hay đứng đằng sau một sự kiện hoặc một hiện tượng gây ảnh hưởng lớn kinh tế chính trị xã hội.

Học thuyết âm mưu là sản phẩm trí tưởng tượng nhằm giải thích về những chuyện đã và đang diễn ra. Dù không có bằng chứng xác thực để chứng minh nhưng những nghi ngờ vẫn bao phủ khắp thế giới.

Tình hình thực trạng kinh tế Việt Nam
Người viết đặt các khái niệm và giải thích chi tiết theo thuyết âm mưu, đúng hay sai thì thời gian sẽ trả lời. Đây chỉ là một giả thuyết, chứng minh là thời gian các nhà điều hành thực hiện chính sách, kết quả là lợi nhuận cuối cùng của nhóm lợi ích
Ở Việt Nam, nhóm lợi ích luôn luôn được lợi về lợi nhuận. Trong Hiến Pháp Việt Nam, lấy kinh tế Nhà nước làm chủ đạo, do đó Nhà nước kinh doanh cái gì thì xác suất thua lỗ rất ít, nếu có thua lỗ Nhà nước sẽ có cách giải quyết tốt nhất.
Người dân, doanh nghiệp có nghĩa vụ đóng thuế, chi phí phát sinh hàng tháng, hàng năm cho Nhà nước. Tiền thuế, chi phí này có thể tăng hoặc giảm tùy theo tình hình thua lỗ hoặc lợi nhuận của nhóm lợi ích. Nhà nước dùng tiền này chi cho các hoạt động kinh tế - chính trị, an sinh xã hội trong năm. Tài khóa 2013-2014, Chính phủ xin Quốc Hội nâng bội chi lên 5,3% GDP và được duyệt, tức là tăng chi tiêu, đầu tư điều này sẽ làm tăng các khoản thuế, chi phí của người dân, doanh nghiệp trong năm 2014-2015
Nợ công của Việt Nam khoảng 96% GDP (tính luôn nợ của doanh nghiệp Nhà nước), nợ nước ngoài chiếm khoảng hơn 60% nợ công. Điều này rủi ro cho Việt Nam khi các tổ chức nước ngoài muốn đòi hết nợ gốc và lãi.
Dùng thuyết âm mưu để đoán các bước đi của nhà điều hành:
Đất nước hoạt động cũng na ná giống như một doanh nghiệp nhưng có một vài khác biệt nhỏ.
Doanh nghiệp kinh doanh có lời thì họ hưởng và có nghĩa vụ đóng thuế, khi thua lỗ thì họ tự bỏ tiền túi ra chịu.
Đất nước (doanh nghiệp nhà nước) hoạt động kinh doanh đường nào cũng có lời, không có thua lỗ vì nếu họ lỗ họ được phép tăng giá bán lên, được hỗ trợ nhiều, tức họ đẩy phần thua lỗ cho người dân, người tiêu dùng chứ doanh nghiệp nhà nước không tự bỏ tiền túi ra chịu trách nhiệm các khoản thua lỗ do mình làm ra.
Bất động sản không bao giờ đỗ vỡ trong năm 2014 – 2015 nhưng sẽ đổ vỡ năm 2017 – 2018 vì lúc đó xảy ra khủng hoảng kinh tế thế giới bắt nguồn từ vỡ nợ tín dụng của Trung Quốc:
Trong các doanh nghiệp bất động sản Việt Nam có 2 loại: bất động sản có nhà nước góp vốn (không bao giờ phá sản) và bất động sản tư nhân (phá sản là chuyện bình thường). Người viết chỉ dùng thuyết âm mưu đối với doanh nghiệp bất động sản có nhà nước góp vào để dự đoán chính sách.
Tình hình lúc này là các doanh nghiệp bất động sản có nhà nước góp vốn đang chấp nhận lỗ vì chưa bán được hàng. Nhưng nếu bán được hàng họ sẽ lời khá. Vậy làm sao để bán được hàng?
Hiện Việt Nam có khoảng 92 triệu dân, tầng lớp trung lưu có khoảng gần 11 triệu dân, tầng lớp này có lứa tuổi từ 37 – 55 tuổi, có tài sản tích lũy nhàn rỗi trung bình khoảng 9 tỷ VND, tổng cộng khoảng 99.000.000 tỷ VND (4,6 tỷ USD), mức này có thể cao hơn do chưa thống kê chi tiết. Mục đích là bán các căn hộ bất động sản cho tầng lớp trung lưu này, làm sao để cho họ chịu bỏ tiền ra mua các dự án căn hộ để đầu tư, đầu cơ
Các chính sách nhà điều hành đưa ra để khuyến khích tầng lớp trung lưu mua bất động sản:
Cách 1: Tung ra gói 30.000 tỷ VND để cho tầng lớp thu nhập thấp mua nhà ở xã hội. Đây là một hình thức quảng cáo, PR mục đích cho rằng bất động sản chạm đáy để tầng lớp trung lưu bỏ tiền ra mua, chứ thực chất ngân sách đang thâm hụt nhiều, tài sản ngân hàng sụt giá nhiều, hạn chế cho vay lấy đâu ra tiền để giải ngân. Tính đến tháng 2.2014 có thể nói chính sách này đã thất bại
Cách 2: có thể tiến hành năm 2014, theo thuyết âm mưu cách này sẽ thành công rất cao, có thể giá bất động sản sẽ chạm đáy vào khoảng tháng 4-5.2014 or tháng 7-10.2014 khi thông tư 02 của NHNN có hiệu lực vào tháng 6.2014
Bước 1: tất các các ngân hàng sẽ đưa ra chính sách khuyến mãi cho người gửi tiền để họ gửi tiền nhàn rỗi vào ngân hàng, bán vàng vật chất, bán USD để gửi tiền vào NH. Thực tế, ngày 14-2-2014, NH BIDV mở thưởng chương trình khuyến mại tiền gửi đợt 1/2014, nhiều ngân hàng khác

Giá thuyết: tầng lớp trung lưu có tiền nhẫn rỗi 99k tỷ VND, họ gửi vào Ngân Hàng trước 30k tỷ VND với lãi suất được hưởng 8.5%/năm với kỳ hạn gửi 3 năm. Kỳ hạn gửi càng thấp thì lãi suất càng giảm, chẳng hạn nếu gửi 1 năm 8%.

Mục đích huy động càng nhiều tiền càng tốt để phục vụ cho bước 2
Bước 2: NHNN sẽ hạ lãi suất cho vay xuống 1-2% vào thời điểm thích hợp, theo thuyết âm mưu thời gian giảm lãi suất cho vay rơi vào tháng 4-5.2014 hoặc tháng 7-10.2014
Hiện nay lãi suất cho vay trung bình 11-12%/năm, nếu hạ xuống 1-2% thì khoảng 9-10%/năm
Mục đích hạ suất cho vay sau khi huy động được nhiều tiền từ tầng lớp trung lưu là bơm tiền ra cho các doanh nghiệp nhà nước, doanh nghiệp bất động sản có nhà nước góp vốn (nhóm lợi ích) để họ được vay lãi suất cực thấp để đi đầu tư, đầu cơ (mua các dự án bất động sản giá rẻ, mua tài sản giá rẻ, mua vàng vật chất giá rẻ,…)
Sau khi mua các dự án bất động sản giá rẻ, chẳng hạn mua các dự án chung cơ có giá 10 triệu/m2 từ tiền vay 9-10%/năm. Họ sẽ tạo cầu ảo, đẩy giá lên 14-15 triệu/m2 vào năm 2015 và tầng lớp trung lưu, người dân đổ xô đi đầu cơ, đầu tư vào thị trường bất động sản, tức họ lời: 25 – 35%/năm (40% tiền chênh lệch giá mua bán – lãi suất vay ngân hàng 10%) và thoát lỗ, lời thêm khi bán được bất động sản cho tầng lớp trung lưu
Kết luận:
Người viết dùng tư duy, thuyết âm mưu, triết lý của Đạt Ma Tổ Sư để nêu ra các giả thuyết về chính sách đối với lĩnh vực bất động sản. Đúng hay sai tùy theo tri thức, tư duy của mỗi người đọc cảm nhận.
Thị trường bất động sản năm 2015 – quý 1.2017 sẽ giao dịch bùng nổ, giá bất động sản sẽ tăng lên mức cao vào cuối năm 2016. Thị trường căn hộ giá rẻ sẽ tăng 40-80% trong 2 – 3 năm nữa.
“Nhìn những vật không nhìn thấy, nghe những âm thanh không nghe được, biết được những sự việc không biết được mới là chân lý (tức là sự thật)” – Trích lời Đạt Ma Tổ Sư

Dương Văn Kháng, Cát Tiến - Phù Cát – Bình Định

Nathan Rothschild: Đứa con ưu tú của dòng họ có nhiều cái "nhất"

Dòng họ Rothschild là một trong những dòng họ Do Thái lâu đời nhất, nổi tiếng nhất, giàu có nhất và số phận cũng thăng trầm nhất ở nước Đức. Từ thế kỷ 17 đến nay, dòng họ này luôn có được những đại diện thành danh trong kinh doanh và có vai vế trong xã hội, nhưng không ai sánh được với Nathan Rothschild.
Buổi giao thời giữa hai thế kỷ 18 và 19, ông nổi tiếng trong kinh doanh cũng như đầu cơ, làm chính trị và lợi dụng chính trị; trong thành công và thất bại, ý chí làm giàu và khôi phục sự giàu sang, thắng không tự mãn và thua không nản lòng. Không phải chỉ ở thời đó mà ngay cả đến tận bây giờ, Nathan Rothschild vẫn được coi là một trong những nhà đầu cơ tài chính lớn nhất, bạo gan nhất và cũng thành công nhất.
Dòng họ Rothschild ở Đức nỗ lực làm giàu còn nhằm mục tiêu dùng sự giàu có ấy để cải thiện vị thế của người Do Thái ở châu Âu, bởi thời đó người Do Thái ở đây thường bị miệt thị và phân biệt đối xử. Người cha của Nathan Rothschild, ông Mayer Armschel Rothschild - giống như các thương nhân người Do Thái khi ấy - đã nhận ra từ rất sớm rằng, phải giàu có thì mới có thể tồn tại được ở châu Âu, phải có tiền thì mới có thể thoát khỏi cảnh bị nhục mạ, coi thường và sợ hãi, mới được công nhận và vị nể. Ông trụ lại ở Frankfurt bên dòng sông Main, nhưng lại cử cả bốn đứa con trai đi lập nghiệp và làm “chân rết” ở bốn phương trời khác nhau: James sang Pháp, Carl sang Italia, Solomon sang Áo, còn Nathan sang Anh. Lúc ấy, Nathan mới 23 tuổi và cũng là thời điểm chuyển giao thế kỷ 18 sang thế kỷ 19.
Cả bốn anh em nhà Rothschild thực ra chỉ là thương nhân, chuyên mua chỗ rẻ bán chỗ đắt, mua của kẻ có đến bán cho người cần. Nathan Rothschild chịu trách nhiệm về kênh buôn bán giữa nước Anh và châu Âu lục địa. Bước sang thế kỷ 19, Pháp và Anh xung chiến. Năm 1806, Pháp phong tỏa mọi tuyến đường biển giữa Pháp và Anh, cấm vận hoàn toàn hàng hóa của Anh, dù vậy cũng không phong tỏa được khả năng kinh doanh của Nathan. Nathan làm giả giấy tờ vận chuyển hàng hóa và tàu thuyền vận tải, chuyển hàng từ Anh đi vòng qua Thụy Điển sang Đức. Tất nhiên người Pháp cũng không đến nỗi quá ngờ nghệch. Năm 1810, quân đội Pháp bắt quả tang Nathan vận chuyển hàng lậu qua Frankfurt và từ đó luôn đặt thương gia này vào “tầm ngắm”.
Đó cũng chính là lý do khiến Nathan buộc phải chuyển nghề từ lái thương sang nhà băng, song đó cũng chính là lãnh địa để Nathan phát huy tối đa năng khiếu đầu cơ bẩm sinh của mình. Nathan chọn London làm nơi dụng võ vì khi đó London đang trên đà trở thành trung tâm tài chính lớn nhất và quan trọng nhất của cả châu lục. Năm 1811, Nathan thành lập công ty kinh doanh tài chính riêng và mở rộng cánh cửa bước vào thế giới đầu cơ tài chính.
Trước tiên là vấn đề vốn kinh doanh. Nathan không xin bố mẹ, cũng không nhờ cậy vào gia đình vợ (cưới năm 1806) vốn cũng kinh doanh rất thành đạt mà sử dụng vốn của Công tước Wilhelm von Hessen (thuộc Tây Nam nước Đức ngày nay). Câu chuyện này có những tình cờ mà tưởng như là sự sắp đặt của số phận. Cha của Nathan đã từng là cố vấn tài chính cho cha của Wilhelm von Hessen. Năm 1806, Napoleon xua quân Pháp đánh chiếm Hessen, đuổi dòng họ quý tộc phong kiến đứng đầu lãnh địa này ra khỏi Hessen. Wilhelm von Hessen buộc phải lưu vong ở Đan Mạch và vì thế phải dùng Nathan Rothschild làm người đứng ra chính thức quản lý và kinh doanh số tiền của mình. Cũng có thể nói Nathan đã khởi nghiệp với số tiền 300.000 Bảng Anh của Wilhelm von Hessen. Nathan dùng số tiền này đầu cơ vào trái phiếu của chính phủ Anh và vàng. Kinh nghiệm buôn lậu và mạng lưới thông tin được thiết lập từ trước cùng với sự mẫn cảm của một nhà đầu cơ bẩm sinh đã giúp cho Nathan trong vòng 5 năm không chỉ sinh lời cho Công tước Wilhelm von Hessen, mà còn “gột nên hồ” cho chính mình. Mạo hiểm là nhân tố không thể thiếu trong cách đầu cơ của Nathan. Những trái phiếu chính phủ được mua ghi tên của Nathan và chuyển tên cho Công tước Wilhelm khi công tước trả tiền, nếu bán có lãi thì Nathan được hoa hồng, nếu lỗ thì Nathan phải gánh chịu tất cả. Rất mạo hiểm, nhưng... rất có lời!
Vấn đề tiếp theo là thông tin. Có thông tin trước thì mới có thể lập thế trận đầu cơ để bẫy cả các nhà đầu cơ khác. Gia đình Rothschild thiết lập mạng lưới thông tin riêng, nhân viên đưa tin có trang phục màu xanh vàng riêng, chân rết được cài cắm và gây dựng ở khắp mọi nơi, tàu thuyền và xe ngựa luôn hối hả trên đường và sẵn sàng lên đường, những con chim đưa thư cũng được huấn luyện đặc biệt để tránh lưới bẫy và chim săn mồi mà đối thủ của Nathan cài dăng, thả đón dọc bờ biển phía Nam nước Anh.
Nhưng đầu cơ vào chiến tranh mới là định hướng chiến lược của Nathan. Ông công khai tuyên bố là thời buổi chiến tranh dễ làm ăn hơn hòa bình. Và cuộc chiến tranh giữa Pháp và Anh như thể được tiến hành để cho riêng Nathan kiếm lời! Tháng Giêng năm 1814, chính phủ Anh ủy quyền cho Nathan lo chuyện tiền nong cho đội quân của Đô đốc Wellington chiến đấu với quân Pháp để vị tướng này trả lương cho binh lính, mua lương thực và quân trang. Nathan không chỉ kiếm thêm tiền cho Wellington, mà còn cho chính phủ Anh vay tiền. Tháng 5/1814, chính phủ Anh đã nợ Nathan tới 1.167.000 Bảng Anh - số tiền khổng lồ thời đó. Con tính của Nathan là, quân đội Anh thắng thì giá trị trái phiếu của chính phủ Anh sẽ tăng và càng tăng thì Nathan càng có lợi. Hơn nữa, chiến tranh càng kéo dài thì Nathan càng có cơ hội đầu cơ. Quả thực Nathan thắng lớn khi Hoàng đế Pháp Napoleon thua trận đầu tiên năm 1814.
Tuy thế, không phải ông không từng nếm những thất bại cay đắng. Khi biết tin Napoleon từ đảo Elba trở về Paris, Nathan đoán chiến tranh sẽ lại xảy ra và đổ hết của cải vào việc mua vàng và trái phiếu chính phủ, trù tính cho một cuộc chiến lâu dài. Nhưng khi Napoleon thua ở Waterloo ngày 18/6/1815 thì nhà đầu cơ trứ danh này gần như bị phá sản hoàn toàn vì chiến tranh chấm dứt,  chính phủ Anh không còn cần đến vàng nữa và trái phiếu chính phủ giảm giá.
Tay trắng, Nathan quyết chí phục thù và biết rằng con đường phục thù nhanh nhất vẫn là đầu cơ. Bất chấp sự phản đối của cả gia đình, ông bỏ hết tiền có được và đi vay được để mua trái phiếu chính phủ với lãi suất 3%, với niềm tin chắc chắn rằng giá trị loại trái phiếu này sẽ tăng. Ông đã kiên định giữ số trái phiếu đó trong 2 năm cho dù cả gia đình không biết bao nhiêu lần khẩn khoản yêu cầu Nathan bán đi để được đồng nào hay đồng ấy. Và cuối cùng, sự mẫn cảm của nhà đầu cơ đã thắng. Nathan cứ tiếp tục cách làm như vậy và chẳng bao lâu sau gỡ gạc lại được những gì đã bị mất.
Nathan Rothschild sinh năm 1777 và mất năm 1836. Khi mất, ông để lại sự giàu sang cho cả gia đình với tài sản giá trị bằng 0,62% GDP của nước Anh thời đó. Ngày nay, người được coi là giàu nhất thế giới Bill Gates có số tài sản bằng 0,52% GDP của nước Mỹ. Nhưng ở vào thời của Nathan Rothschild, nước Mỹ của Bill Gates còn chẳng khác gì vừa mới… thôi nôi.
Bắc Hà

NHỮNG “CHUYỆN LẠ” Ở ĐẤT NƯỚC NHẬT BẢN

vanhoanhat3
TRUNG THỰC
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.
Sự trung thực của người Nhật, in đậm nét ở những “mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản. Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka… cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ / túi xách.
Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ “ăn cắp vặt” gần như đã biến mất trong từ điển. Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 – 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.
KHÔNG ỒN “NO NOISE”
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.
Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.
TÍNH NHÂN BẢN
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
BÌNH ĐẲNG
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.
Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.
Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu. Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.
THEO BLOG LÊ MINH

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

Dự báo và chiến lược trade Gold ngày 7.2.2014



Về tin tức Hoa Kỳ
Vào lúc 8h30 có 2 tin:
Non-Farm Employment Change dự báo 185k cao hơn tháng trước 74k, chỉ báo này cho biết thay đổi trong số người có công ăn việc làm trong tháng trước, ngoại trừ khu vực nông nghiệp và quản lý nhà nước.
Số liệu thực tế > dự báo : USD tăng, vàng giảm
Theo thuyết âm mưu + Phân tích kỹ thuật, K dự báo Non-Farm Employment Change cao hơn dự báo, có thể nằm trong khoảng 190K – 220k
Và tin thứ 2 về Unemployment Rate, dự báo 6,7% bằng tháng trước.
Theo Kháng dự báo, Unemployment Rate tháng 1.2014 có thể là 6,6%.
Diễn biến:
Phiên Âu khả năng gold giảm từ 1263,x xuống 1253,x
Gần tới phiên Mỹ và trước giờ ra tin, Gold sẽ tăng từ 1253,x lên lại 1268,x – 1270,x.
Sau đó sẽ giảm mạnh về 1245,x – 1250,x
Chiến lược: kết hợp thời gian phiên Âu và phiên Mỹ để trade.
Buy 1250,x – 1253,x
Take profit 1259,x – 1265,x

Sell 1266,x – 1270,x
Take profit 1245,x – 1255,x
Dương Văn Kháng

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

HOSE và HNX đang ở vùng đỉnh và chuẩn bị giảm mạnh



Các chỉ báo trong hệ thống của Kháng cho tín hiệu chứng khoán đang ở vùng đỉnh. Ngắn hạn, kéo lên để xả hàng.
Lúc này không có mua, chỉ có bán chốt lời.
Theo hệ thống, ngày giảm mạnh rơi vào 2 ngày 7.2.2014 or ngày 10.2.2014 với mức độ khá cáo

VN-INDEX
 

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

Hiểu nhầm TPP

Không biết từ đâu ra, đã tồn tại một hiểu nhầm dai dẳng về Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) rằng TPP là món quà Mỹ và các nước phát triển trao cho Việt Nam và các nước đang phát triển cho nên họ có quyền dùng nó để mặc cả một số đổi chác nào đó (!).
Đúng là trong phân công lao động theo kiểu toàn cầu hóa thì Việt Nam không có nhiều lợi thế bằng Mỹ khi so sánh cơ hội và phải cạnh tranh với nhiều nước khác để có thể xuất khẩu hàng hóa vào thị trường Mỹ. Cho nên nếu tham gia TPP (cũng như trước đó ký BTA) thì đỡ phải cạnh tranh với các nước không tham gia như Bangladesh trong lãnh vực may mặc.
Nhưng điều đó không làm giảm nguyên tắc quan trọng đầu tiên của các hiệp định thương mại tự do: đàm phán trên tư cách bình đẳng, hai bên cùng có lợi chứ không hề có chuyện bên nào “ban ơn” cho bên nào. Vì thế trên bàn đàm phán, đưa vấn đề nào nào ra để thương thảo, chọn vấn đề nào để nhượng bộ, vấn đề nào đẩy tới là một sự cân nhắc toàn diện. Có thể ở phía Mỹ, sự cân nhắc đó chịu tác động từ các hoạt động vận động hành lang của các tập đoàn, các hiệp hội doanh nghiệp, từ Quốc hội Mỹ với những lợi ích khác nhau, từ những nhóm lợi ích mà mỗi nơi có một “chương trình nghị sự” hoàn toàn riêng biệt. Chẳng lạ gì khi đôi lúc chúng ta thấy một nghị sĩ đòi đưa chuyện này chuyện kia vào nội dung đàm phán như một đòn bẩy, như một cân nhắc. Vấn đề là không thể xem “chuyện này, chuyện kia” là “cây gậy” hay “củ cà rốt” vì bản chất chúng không phải là sự trừng phạt hay ban ơn như đã nói ở trên.
Đừng xem chuyện họ đòi môi trường làm việc tốt hơn cho công nhân Việt Nam như một cách mặc cả việc họ mở cửa rộng hơn thị trường nhập khẩu cho hàng hóa Việt Nam. Không phải, hoàn toàn không phải vì họ lo cho quyền lợi của công nhân Việt Nam! Đó chỉ vì họ muốn đặt ra những điều kiện mang tính gây khó để công nhân Mỹ không phải cạnh tranh mà không có lợi thế gì so với công nhân nước khác. Doanh nghiệp Mỹ tốn tiền lo cho công nhân nước họ như thế nào (vì luật bắt phải như thế) thì họ cũng đòi doanh nghiệp Việt Nam phải tốn kém tương đương (phải đổi luật lệ để mới ép được).
Chỉ khi các đòi hỏi đó đến từ các tập đoàn, chúng ta mới thấy vấn đề rõ hơn: ví dụ, các tập đoàn thuốc lá ráo riết vận động để Mỹ đưa vào điều khoản cấm các nước đặt ra những rào cản kiểm soát chặt chẽ các sản phẩm độc hại như thuốc lá nhưng dưới danh nghĩa tự do kinh doanh. Tiếng nói của họ lại được sự tư vấn của đội ngũ truyền thông lành nghề nên khi nào nghe cũng hay ho.
Về phía Việt Nam, bởi chúng ta có ít đòn bẩy để mặc cả hơn nên càng rất cần cân nhắc cái quá trình “chọn vấn đề nào để nhượng bộ, vấn đề nào đẩy tới “. Đừng để chúng ta phải ép chuyện không đáng, chuyện mang tính hình thức rồi phải mặc cả chuyện liên quan đến sinh kế của hàng triệu nông dân hay mức sống của hàng triệu công nhân. Lấy ví dụ chuyện môi trường. Trong khi ai cũng thấy Mỹ không mặn mà gì lắm với các hiệp ước bảo vệ môi trường như Hiệp ước Kyoto thế nhưng các bên vận động hành lang từ phía Mỹ đều muốn đưa những điều khoản ràng buộc về môi trường vào TPP, không phải vì họ muốn bảo vệ môi trường của nước sở tại mà chỉ vì muốn nước sở tại cũng tốn kém cho môi trường như họ vậy.
Cho nên quá trình mặc cả có thể dẫn đến kết quả cả hai bên bỏ quên chuyện môi trường vì lợi ích của giới doanh nghiệp mà có hại đến môi trường sinh sống của cư dân nói chung. Đó mới chính là những điểm nhạy cảm cần lên tiếng.

(Trích Nguyễn Vạn Phú )

http://blogs.thesaigontimes.vn/vanphu/archive/2014/01/22/hieu-nham-tpp.aspx