Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

Bầu cử Hoa kỳ: Thách thức và cơ hội cho Việt nam

Đảng Cộng Hòa Nắm Lưỡng Viện

Bốn năm qua đảng Cộng Hòa chiếm đa số tại Hạ Viện Hoa Kỳ vì thế nhiều dự luật quan trọng đã bị đảng này từ chối không thông qua. Còn đảng Dân Chủ thì nắm đa số ở Thượng Viện, nhiều dự luật đã được Hạ Viện biểu quyết thông qua, nhưng lại bị đảng Dân Chủ chận lại, không đưa ra Thượng Viện biểu quyết.

Đầu tháng 10 năm 2013, đảng Cộng Hòa từ chối thông qua đạo luật tài chính, Tổng thống Obama đã phải hủy bỏ kế họach tham dự Hội nghị APEC tổ chức tại Nam Dương và Hội nghị ASEAN tại Brunei. Gây thêm sự nghi ngờ với các nước ASEAN về chiến lược xoay trục của Hoa Kỳ.

Mặc dù cả hai đảng đều đeo đuổi chiến lược xoay trục, nhưng về chiến thuật đảng Cộng Hòa đưa ra những chính sách tích cực hơn.

Tổng thống Obama thuộc đảng Dân Chủ nhưng lại là người ủng hộ Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Ông Obama đã xin Quốc Hội thông qua thủ tục “biểu quyết nhanh” (fast-track), các đại biểu chỉ biểu quyết đồng ý hay bác bỏ mà không được kèm theo một tu chính nào vào dự luật TPP. Đề nghị này đã bị Nghị Sĩ Harry Reid, Trưởng khối đa số Thượng viện thuộc đảng Dân Chủ, bác bỏ.

Như vậy kết quả cuộc bầu cử và những phục hồi kinh tế gần đây giúp Tổng Thống Obama tham dự ba Hội nghị APEC, ASEAN và G20 trong một tư thế mạnh hơn và giúp khẳng định vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ.

Phân tích quan điểm của các vị lãnh đạo đảng Cộng Hòa về chiến lược xoay trục sẽ rõ hơn vai trò Hoa Kỳ trong những ngày sắp tới.

Trưởng Khối Đa Số Thượng Viện

Nghị Sĩ Mitch McConnell sẽ là Trưởng Khối Đa Số Thượng Viện, sẽ quyết định đưa các dự luật từ Hạ Viện ra Thượng Viện thảo luận và biểu quyết.

Theo tin từ BPSOS, ông McConnell ngày càng am tường tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Trong cuộc tranh cử vừa rồi, phu nhân của ông bà Elaine Chao, cựu Bộ Trưởng Lao Động, đã thay mặt chồng đến tiếp xúc với cộng đồng Việt ở Louisville.

Tiểu ban Quân viện

Nghị sỹ John McCain, người sẽ nắm chức Chủ tịch Tiểu ban Quân viện, giữ vai trò kiểm soát ngân sách chi tiêu Quốc phòng và quyết định chính sách quân sự của Hoa Kỳ.

Ông có nhiều kinh nghiệm và kiến thức về tình hình Châu Á. Ngay khi Bắc Kinh đem giàn khoan Hải Dương 981 vào thềm lục địa Việt Nam, ông đã lên tiếng chỉ trích Trung Quốc gây rối an ninh và làm xáo trộn tình hình ở Biển Đông.

Ông ủng hộ việc Hoa Kỳ tháo bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương nhưng cũng đòi hỏi Việt Nam phải cải thiện tình trạng nhân quyền. Trong vai trò mới ông sẽ duyệt xét và quyết định danh sách vũ khí bán cho Việt Nam.

Ông gần gũi với cộng đồng người Việt và thường xuyên tiếp đón các phái đoàn người Việt đến Quốc Hội vận động nhân quyền.

Tiểu Ban Á Châu và Thái Bình Dương

Nghị Sĩ Marco Rubio sẽ trở thành Chủ Tịch Tiểu Ban Á Châu và Thái Bình Dương, sẽ ảnh hưởng nhiều đến chiến lược xoay trục và quan hệ với Việt Nam.

Ông Rubio đã cùng ba Nghị Sĩ thuộc đảng Cộng Hòa John Cornyn, John Boozman và David Vitter, đồng ký một văn thư yêu cầu Tổng Thống Obama xét lại quyết định và bảo đảm việc nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam phải được gắn liền với những tiến bộ cụ thể về nhân quyền và cải tổ chính trị tại Việt Nam.

Tiểu ban Ngọai giao Thượng viện

Nghị sỹ Bob Corker sẽ trở thành Chủ tịch Tiểu ban Ngọai giao Thượng viện. Trong chuyến thăm Việt Nam vào tháng 8 vừa qua, ông Corker cho biết sẽ mở rộng hợp tác giữa hai nước. Bao gồm đàm phán về Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP). Ông cũng đã đi thăm một số chức sắc Cao Đài và Công Giáo.

Tiểu ban Ngọai giao Hạ viện

Dân biểu Cộng hòa Ed Royce, Chủ tịch Tiểu ban Ngọai giao Hạ viện rất quan tâm đến nhân quyền Việt Nam. Ông từng đệ nạp Dự luật nhân quyền H.R. 4254 nhằm chế tài các giới chức và những người xâm phạm quyền con người.

Theo dự luật các giới chức vi phạm nhân quyền sẽ không được thị thực nhập cảnh vào Hoa Kỳ và không được phép làm ăn với các công ty Hoa Kỳ. Dự luật còn kêu gọi Bộ Ngọai giao Hoa Kỳ đưa Việt Nam vào danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo.

Ở Hạ Viện, Dân biểu Cộng hòa Christ Smith cũng thành công trong việc thông qua Dự luật H.R.1897 buộc Chính phủ Hoa Kỳ phải gắn các điều kiện về nhân quyền và dân chủ với viện trợ phi nhân đạo cho Việt Nam.

Nhưng khi lên đến Thượng Viện do đảng Dân chủ nắm đa số, cả hai Dự luật về nhân quyền Việt Nam đã không được đưa ra thảo luận.

Hội nghị APEC Bắc Kinh 2014

Hội nghị APEC chủ yếu bàn về các vấn đề kinh tế. Nên trong cương vị chủ tọa Hội nghị APEC năm 2014, Trung Quốc đã đưa ra những chiến lược đối lại chiến lược xoay trục của Hoa Kỳ.

Đầu tiên, Trung Quốc đã chủ động thúc đẩy việc nghiên cứu thiết lập Khu vực Tự do Thương mại châu Á Thái Bình Dương (FTAAP).

Đề nghị thiết lập FTAAP đã được đưa ra trong cuộc họp ASEAN tại Campuchia năm 2012. Đến tháng 5-2014, tại Hội nghị Bộ trưởng APEC tất cả 21 thành viên APEC bao gồm cả Hoa Kỳ và Trung Quốc cũng đã đồng ý thiết lập một nhóm nghiên cứu để thảo luận về hướng phát triển cho FTAAP.

Vì còn trong vòng nghiên cứu nên quá sớm để có thể xem xét lợi ích của FTAAP mang lại cho các thành viên.

Tại Hội Nghị, ông Tập Cận Bình thông báo sẽ chi 40 tỷ Mỹ Kim thành lập quỹ Con đường Tơ Lụa.
Tháng 9- 2013, trong chuyến viếng thăm các nước Trung Á, ông Bình đề nghị thiết lập Con Đường Tơ Lụa bằng việc đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng như tuyến giao thông, đường sắt, bến cảng, sân bay, xuyên qua Trung và Nam Á.

Ông đã ký hợp đồng dầu khí với các nước Kazakhstan, Kyrgyzstan, và hứa đầu tư ba tỷ cho hạ tầng cơ sở.

Ông cũng cho biết sẽ xây dựng một hệ thống các trục giao thông và đặc khu mậu dịch tự do nối kết vùng Đông Châu Á với Nam Á, một đường xe lửa nối liền Trung Quốc với Châu Âu, một đường ống dẫn dầu khí chạy xuyên qua các nước Trung Á…

Sang Tháng 10-2013, tại Nam Dương ông cho biết sẽ mở ra các thương cảng, khu công nghiệp tại Nam Á và thành lập Ngân Hàng Phát Triển BRIC (Brazil, Russia, India, China và Nam Phi), với số vốn 100 tỷ Mỹ kim, đã được để tài trợ chiến lược này.

So với những điều lệ khắc khe về nhân quyền và cải cách kinh tế buộc các nước xin gia nhập TPP phải tuân thủ thì Con đường Tơ lụa xem ra chỉ nhằm đầu tư để phục vụ giao dịch trong lĩnh vực năng lượng và vận tải, cũng như tái phân bổ các ngành công nghiệp sản xuất hàng hóa, giúp thúc đẩy tự do thương mại giữa các nước trong vùng.

Nhưng thực chất chiến lược này vừa mở rộng thị trường vừa củng cố quyền lực mềm của Trung Quốc với các nước trong vùng. Đương nhiên các nước trong vòng ảnh hưởng đã ít nhiều nhận ra ý đồ sử dụng “tiền” cho sách lược bành chướng nước lớn.

Được biết ngay trong Hội Nghị APEC tại Bắc Kinh, Tổng Thống Obama cũng họp bàn với 11 người đứng đầu chính phủ các nước để thảo luận về TPP. Ông Tập Cận Bình không được mời dự với lý do Trung Quốc không xin gia nhập TPP.

Hội Nghị Bắc Kinh 2014 không nhắc đến những tranh chấp trên Biển Đông, trong khi đó Tập Cận Bình lại đưa ra khái niệm: “Người châu Á sẽ giải quyết các vấn đề của Châu Á, xử lý cách Á Châu, và bảo vệ an ninh Châu Á.” mục đích là để lọai trừ Hoa Kỳ và các quốc gia Tây Phương khác.

Hội Nghị ASEAN ở Miến Điện

An ninh Biển Đông và khu vực đã trở thành nội dung chính được mang ra thảo luận tại Hội Nghị ASEAN.

Ngay trong bài diễn văn khai mạc Hội Nghị, Tổng thống Obama tuyên bố Hoa Kỳ muốn thắt chặt quan hệ với khối Đông Nam Á, trong khuôn khổ chiến lược xoay trục sang Châu Á.

Ông nhấn mạnh mối quan hệ vững chắc giữa ASEAN với Hoa Kỳ và bảo đảm Hoa Kỳ sẽ tăng cường quan hệ với khối Đông Nam Á về kinh tế, xã hội, an ninh và đối phó thiên tai.

Về vấn đề Biển Đông, ông tuyên bố tất cả các quốc gia nên giải quyết các tranh chấp chủ quyền theo luật quốc tế, không nên có những hành động vũ lực hoặc de doạ dùng vũ lực để áp đặt chủ quyền.

Ông cũng đã họp riêng với các lãnh đạo ASEAN để bàn về quan hệ đối tác ASEAN – Hoa Kỳ, để tiếp tục hợp tác với nhau bảo đảm hòa bình, an ninh và ổn định trong khu vực, nhất là trên Biển Đông.
Còn phía Trung Quốc, Thủ Tướng Lý Khắc Cường cho biết sẵn sàng trở thành đối tác thương thảo đầu tiên để ký với ASEAN hiệp ước hữu nghị và hợp tác. Ông Lý đề nghị cho các nước trong khối ASEAN vay khoản tiền $20 tỉ để phát triển cơ sở hạ tầng, đường sá, bến cảng và đường hỏa xa, cần thiết cho sự tăng trưởng.

Ông còn cho biết những tranh chấp biển đảo cần được giải quyết song phương thay vì tập thể hoặc qua một trọng tài đứng trung gian.

Đối Với Việt Nam

Nhìn chung thay đổi chính trị tại Hoa Kỳ là cơ hội và thách thức cho các quốc gia trên thế giới, trong đó có Việt Nam.

Đảng Cộng hòa sẽ tích cực ủng hộ TPP, ủng hộ tăng cường quân sự và thắt chặt bang giao với Á châu, ủng hộ nhân quyền và dân chủ, và một chính sách cứng rắn hơn đối với Trung Quốc. Nó cũng sẽ giúp giảm thiểu tham vọng bá quyền bành chướng của nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh.

Riêng đối với Việt Nam, như Nghị sỹ John McCain từng cho biết Hoa Kỳ sẵn sàng mở cửa hợp tác với Việt Nam nhưng mở đến đâu là tuỳ vào mức độ cải thiện nhân quyền tại Việt Nam.

Tại Hội Nghị ASEAN ở Miến Điện lần này, Tổng thống Obama cho biết muốn có cơ hội để thắt chặt hơn nữa quan hệ với Việt Nam trong các lĩnh vực thương mại, an ninh và nhân quyền. Ông Obama cũng đã gặp riêng ông Nguyễn Tấn Dũng để thảo luận những vấn đề nói trên.

Nếu được gia nhập TPP Việt Nam sẽ là quốc gia hưởng lợi nhiều nhất.

Nhưng để được gia nhập ngòai việc cải thiện nhân quyền và tôn trọng các quyền tự do tín ngưỡng, lập hội và ngôn luận, phía Việt Nam cũng cần thực thi quyền thành lập nghiệp đòan độc lập, cải thiện hệ thống tư pháp và cần cải cách để thật sự có thị trường thương mại tự do.

Đương nhiên nhà cầm quyền Việt Nam có thể chọn lựa giữa hai chiến lược của Hoa Kỳ và của Trung Quốc.

Phần kết xin được lấy lời của Luật sư Trần Lâm, vừa qua đời hôm 13-11-2014, nhận định về sự chọn lựa:
“…Đi với Trung Quốc thì mất nước, còn Đảng, còn quyền nhưng lại là đầy tớ, đi với phương Tây thì mất quyền nhưng còn nước, chỉ mất thân phận tôi đòi... Mà đi với phương Tây thì phải dân chủ, dân chủ thì phải phát động quần chúng, giao quyền cho quần chúng. Một sự lựa chọn khó khăn…”

15-11-2014

Nguyễn Quang Duy
 
Melbourne, Úc Đại Lợi

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

Nhóm VIP gom hàng trong tháng 10.2014 với sự kiện Hà Văn Thắm bị bắt



Đến hôm nay ngày 13.11 sự kiện HVT bị bắt đã phai nhạt, các bạn nên ngồi lại và suy ngẫm vì sao HVT lại bắt vào thời điểm đó, tại sao TTCK lại giảm lúc đó. Khi đó 99% NDT bi quan, gãy trend khi HNX thủng 86,x và ở mức 84,x…đến hôm này cũng là 99% NDT đó lại lạc quan và nói sóng lớn khi HNX ở mức 91,x. Câu hỏi vậy tại sao 99% NDT chơi chứng khoán lại bán ngày 84,x – 86,x rồi cũng chính họ mua vào cổ phiếu khi nó tăng 20%. Điệp khúc cũ lại buồn, chán, stress và tìm quán nhậu để giải sầu. Kịch bản cũ lần nào cũng lập lại
Chi tiết thời gian và mã cổ phiếu nhóm VIP mua như sau:
[10/22/2014 10:16:50 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: da
[10/22/2014 10:19:15 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: co xem mua
[10/22/2014 10:19:18 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: PVX gia 6
[10/23/2014 9:15:23 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: dat 9,7
[10/23/2014 9:15:26 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: da
[10/23/2014 9:15:28 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: ung tien di
[10/23/2014 9:15:31 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: mua lai SCR 9,7
[10/23/2014 1:21:37 PM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: ok
[10/23/2014 1:21:41 PM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: anh dat 50k 9,7
 [10/28/2014 8:28:17 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: roi chu
[10/28/2014 8:28:21 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: mua pvx 5,6
[10/30/2014 1:14:59 PM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: chi dat ???k PVX gia 5,9
[10/30/2014 1:15:01 PM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: ???k gia 5,8
[10/17/2014 10:39:36 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: a dat ???k PVC gia 31,4
[10/17/2014 10:39:50 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: ?k PXS gia 31,3
[10/17/2014 10:39:54 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: ???k pvx gia 5,9
[10/17/2014 10:40:49 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: ???k ITA gia 8,6
[10/17/2014 10:39:36 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: bac dat ??k PVC gia 31,4
 [10/17/2014 10:42:29 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: co dat ???k ssi gia 28,8
[10/17/2014 2:17:41 PM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: anh dat ban them ??k SCR gia 9,7
[10/20/2014 10:06:50 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: mua tiep ???k HCM gia 36,7 di
[10/20/2014 10:28:43 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: chi dat mua tiep ??k PVC gia 31,8
[11/6/2014 8:46:34 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: da
[11/6/2014 9:02:43 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: chi dat ????k OGC gia 9,2
[11/6/2014 9:07:34 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: chi dat chua
[11/12/2014 2:09:30 PM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: chi dat mua tiep ????k OGC gia 8,9
[11/12/2014 2:09:35 PM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: gia 8,9 la day roi
…..

Ngô Nhân Dụng - Từ 2014 đến 2016

Ngô Nhân Dụng
Một độc giả Người Việt Online viết email hỏi, “Tại sao nước Mỹ lại có cuộc bầu cử giữa mùa như thế này?” Thực ra dân Mỹ họ đi bầu “đúng mùa” chứ không phải “giữa mùa.” Nếu sống ở Mỹ bạn sẽ biết Hiến Pháp nước này ấn định cứ bốn năm bầu tổng thống một lần; mỗi hai năm bầu lại toàn thể Hạ Viện và một phần ba Thượng Viện.
Năm nay Đảng Cộng Hòa thắng lớn, chiếm đa số kiểm soát cả Thượng Viện lẫn Hạ Viện, trong khi nhiệm kỳ ông tổng thống thuộc Đảng Dân Chủ sẽ còn hai năm nữa mới hết. Tổng Thống Obama rơi vào cảnh giống hai người đi trước. Ông Bill Clinton (Dân Chủ) làm tổng thống từ 1992 thì Đảng Cộng Hòa chiếm quyền kiểm soát cả hai viện từ năm 1996. Trong hai năm chót của Tổng Thống George W. Bush (Cộng Hòa, 2000-2008), Đảng Dân Chủ cũng nắm cả hai viện Quốc Hội.
Trước đây trong lịch sử nước Mỹ chưa từng có cảnh ba vị tổng thống liên tiếp chấm dứt hai nhiệm kỳ trong lúc Quốc Hội hoàn toàn thuộc đảng đối lập. Hiện tượng này phản ảnh tình trạng chính trị Mỹ. Thứ nhất, những khối cử tri kiên trì của hai đảng càng ngày càng phân cực, mối chia cách họ ngày càng rộng hơn, các cử tri trung dung quyết định ai thắng ai bại, mỗi kỳ bầu cử họ đổi ý kiến thì quyền hành chính trị cũng đổi rất nhanh. Thứ hai, dân chúng Mỹ ngày càng chán các nhà chính trị cho nên họ bày tỏ thái độ bằng cách bầu cho người khác đảng đang nắm quyền. Cả ba vị tổng thống Mỹ gần đây nhất đều hứa hẹn sẽ thay đổi không khí chính trị ở thủ đô Washington, và dân cúng đều thấy họ chẳng thay đổi được gì cả. Cả ba vị, khi mãn nhiệm, đều để lại một tình trạng phân cực chính trị nặng nề hơn.
Tình trạng hai đảng nắm hai trung tâm quyền lực khiến các ông tổng thống không thể thi hành các chính sách đặc biệt của đảng mình trong những năm sau cùng. Họ phải thỏa hiệp với đảng đối lập nếu muốn để lại một dấu vết lâu dài trong đời sống dân Mỹ. Nhờ biết thỏa hiệp với Đảng Cộng Hòa nên Tổng Thống Clinton ban hành được đạo luật cải tổ an sinh xã hội, một dự án các vị tổng thống trước đã cố làm không được. Tổng Thống Bush thông qua được đạo luật cắt giảm thuế cho người giàu ngay trong năm đầu tiên. Ông Obama sẽ được ghi trong lịch sử là người đặt nền móng cho bảo hiểm y tế toàn dân, cũng làm ngay trong nhiệm kỳ đầu. Nhưng về đối ngoại thì hai đảng trong thực tế chủ trương không khác nhau mấy. Chính sách của Mỹ tại Ukraine, Trung Đông, Biển Đông chắc không thay đổi từ nay đến ngày dân Mỹ bầu một người lên thay ông Obama.
Ngay sau khi dân Mỹ bỏ phiếu bầu Quốc Hội xong, mặt trận tranh cử năm 2016 đã bắt đầu, vì các nhà chính trị Mỹ sống trong tình trạng “tranh cử thường xuyên.” Sau thất bại nặng nề năm nay, đến năm 2016 Đảng Dân Chủ còn hy vọng giữ được Tòa Bạch Ốc hoặc lấy lại Thượng Viện hay không? Chúng ta nhớ lại, trước đây nhiều người đã nghĩ rằng sau hai cuộc thất bại liên tiếp năm 2006 (bầu Quốc Hội) và 2008 (bầu tổng thống) Đảng Cộng Hòa sẽ không thể đứng vững được nữa. Cho nên, tới năm 2016, Đảng Dân Chủ (bà Hillary Clinton) vẫn còn nhiều hy vọng.
Thứ nhất Đảng Dân Chủ vẫn còn hy vọng năm 2016 sẽ chiếm lại đa số tại Thượng Viện. Hiện nay Đảng Cộng Hòa chỉ chiếm đa số với tỷ số 52/48, bên Dân Chủ chỉ cần lấy thêm được ba ghế là đủ. Năm nay Đảng Cộng Hòa chiếm được Thượng Viện, một phần vì trong số 20 ghế nghị sĩ được tranh giành quyết liệt năm nay, 16 ghế đang nằm trong tay Đảng Dân Chủ mà họ phải cố thủ. Trong số 16 nơi đó, sáu tiểu bang không bầu cho ông Obama năm 2012, nghĩa là ở đó Đảng Cộng Hòa đã mạnh sẵn.
Đến năm 2016, tình hình sẽ khác hẳn. Có 33 ghế nghị sĩ sẽ được dân bầu lại, mà trong đó 23 ghế Đảng Cộng Hòa đang giữ. Trong số 23 nơi này, có sáu tiểu bang đã bầu cho ông Obama hai lần, 2008 và 2012 là Illinois, New Hampshire, Ohio, Pennsylvania, Florida and Wisconsin. Hai tiểu bang khác thì ông Obama thắng năm 2008, là Indiana và North Carolina. Ngoài ra, hai nghị sĩ Cộng Hòa sẽ về hưu năm 2016, là John McCain tại Arizona, Chuck Grassley tại Iowa, mở cửa cho ứng cử viên Dân Chủ vào một cuộc chạy đua ngang sức. Trong hai tiểu bang khác, các nghị sĩ Cộng Hòa đương nhiệm có thể sẽ không tranh cử nữa vì có ý định làm ứng cử viên tổng thống, đó là Marco Rubio tại Florida và Rand Paul tại Kentucky.
Trong tình trạng đó, Đảng Dân Chủ có nhiều hy vọng chiếm lại Thượng Viện vào năm 2016, dễ dàng hơn Đảng Cộng Hòa phải chiếm thêm sáu ghế nghị sĩ trong năm nay.
Nhưng như vậy có giúp gì cho bà Hillary Clinton hay không? Nhìn vào kết quả cuộc bỏ phiếu vừa qua trong từng tiểu bang có thể đoán được hai năm nữa bà Hillary Clinton hay ứng cử viên Cộng Hòa có lợi thế ở tiểu bang nào, dù đó là ông Chris Christie, Rand Paul, Jeb Bush hay Ted Cruz.
Tại nước Mỹ, ứng cử viên tổng thống thắng ở tiểu bang nào sẽ được hưởng các phiếu cử tri đoàn tại đó. Phải chiếm được 270 phiếu mới đắc cử.
Trong sáu kỳ bầu cử tổng thống vừa qua, có 18 tiểu bang luôn luôn bỏ phiếu cho Đảng Dân Chủ, được tô màu xanh. Nếu năm 2016 họ không có lý do nào để thay đổi thì bà Clinton sẽ nắm trong tay 242 phiếu cử tri đoàn. Muốn đắc cử tổng thống bà cần đạt được 28 phiếu nữa trong số các tiểu bang “màu tím” cho đủ 270 phiếu. Ngược lại, tại các tiểu bang đó, với 183 phiếu cử tri đoàn, các ứng cử viên tổng thống Cộng Hòa sẽ phải giành được nhiều hơn 150 phiếu.
Tại Mỹ, đa số các cử tri da trắng và lớn tuổi thích Đảng Cộng Hòa, còn người trẻ, da màu, người gốc Latino, như dân Mexico nghiêng về phía Dân Chủ. Năm nay, Đảng Cộng Hòa thắng lớn đến năm 2016, tình hình sẽ ra sao?
Năm 2012, ứng cử viên Tổng Thống Cộng Hòa Mitt Romney được 59% người da trắng ủng hộ. Tỷ số này cao hơn cả hai ông Ronald Reagan vào năm 1980 và George W. Bush năm 2004, có lẽ vì đối thủ của ông là người da đen. Nhưng ông Romney thua ông Obama; một lý do là vì số cử tri da màu ngày càng tăng, đông hơn. Muốn đánh bại bà Clinton, ứng cử viên tổng thống Cộng Hòa năm 2016 phải chiếm được 64% số phiếu của người da trắng, hoặc chiếm thêm rất nhiều phiếu của người da đen và người gốc Latino.
Đó là một con toán khó khăn vì trong cuộc bỏ phiếu năm nay, chỉ có 60% người da trắng bỏ phiếu cho Đảng Cộng Hòa. Số cử tri gốc La Tinh năm nay bỏ phiếu cho Đảng Cộng Hòa đã lên tới 35%, nhưng tỷ số đó thấp hơn năm 2010, khi Đảng Cộng Hòa được 38% dân La Tinh ủng hộ, và năm 2012 tụt xuống chỉ còn 27%. Những năm bầu cử giữa nhiệm kỳ tổng thống, người gốc Latino thường không hăng hái đi bỏ phiếu.
Một đặc điểm khác của các cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ là những người trẻ tuổi cũng ít đi bỏ phiếu, trong khi người lớn tuổi, nhất là người da trắng lớn tuổi, thường chăm chỉ làm bổn phận công dân hơn.
Đến năm 2016, bà Hillary Clinton sẽ vận động các cử tri “cơ sở” của Đảng Dân Chủ, là người da màu, người trẻ tuổi, để chiếm lợi thế. Ông chồng bà đã từng sử dụng chiến lược đó hai lần, và đã thành công. Cặp vợ chồng này hiện là những chính trị gia Đảng Dân Chủ được người cùng đảng kính trọng nhất.
Nhưng ngoài các con toán giản dị trên, từ nay đến năm 2016 còn rất nhiều yếu tố ảnh hưởng đến cử tri Mỹ. Quan trọng nhất, là trong hai năm tới ông tổng thống Dân Chủ và Quốc Hội Cộng Hòa sẽ làm gì. Chúng ta chưa biết đa số các dân biểu và nghị sĩ Cộng Hòa sẽ theo đường lối “đối đầu” hay thỏa hiệp với vị tổng thống đương nhiệm. Vì mối quan tâm của họ không phải là ai sẽ đắc cử tổng thống năm 2016, mà là chính họ có được cử tri trong đơn vị mình tín nhiệm nữa hay không. Họ sẽ phải làm vừa lòng các cử tri đã bầu mình, đặc biệt là các cử tri hăng hái nhất, thường cũng là những người cực đoan nhất.
Nếu Đảng Cộng Hòa tiếp tục chính sách của Hạ Viện trong mấy năm qua, đưa ra những dự luật và ngân sách hoàn toàn theo đường lối “cực hữu” theo khuynh hướng Tea Party, thì ông Obama sẽ bắt buộc phải dùng phủ quyết; mà số phiếu Cộng Hòa trong Quốc Hội không đủ hai phần ba để bác bỏ quyền phủ quyết của ông tổng thống. Nếu cứ tiếp tục như vậy, đến năm 2016, đa số cử tri Mỹ sẽ thấy giới chính trị ở thủ đô không làm được việc gì cả, họ có thể quay về phía Đảng Dân Chủ.
Ngược lại, nếu Đảng Cộng Hòa có thể đoàn kết lại để đứng chung trong một chương trình lập pháp ôn hòa, chịu thỏa hiệp với Tòa Bạch Ốc để, thì họ sẽ chứng tỏ họ thành công, và đa số cử tri sẽ ủng hộ. Nhiều chương trình lập pháp đang hy vọng thành hình nếu Đảng Cộng Hòa chịu thỏa hiệp. Chương trình cải thiện hệ thống xa lộ và hạ tầng cơ sở của ông Obama không được các dân biểu Cộng Hòa chấp thuận, nay có hy vọng sẽ được đưa ra bàn. Một dự luật về cải tổ thuế khóa cũng có thể thành hình nếu hai đảng chịu nhường nhịn. Một đạo luật cải tổ cho vấn đề di dân bất hợp pháp ở Mỹ có thể giúp Đảng Cộng Hòa chiếm thêm phiếu của các cử tri Latino, nếu họ chịu thỏa hiệp với Tổng Thống Obama. Như vậy, đến năm 2016 dân chúng Mỹ có thể sẽ tưởng thưởng Đảng Cộng Hòa một lần nữa!

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Màn kịch bơm tiền để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế thế giới và hệ quả của nó



Đối với tầng lớp tinh anh thống trị thế giới, một vấn đề đơn giản nhưng qua thời gian họ làm cho nó phức tạp, sáng tạo vấn đồ rắc rối thêm mục đích làm cho con người ta mông luân, cứ đi tìm cái ảo, cái lý thuyết trong khi thực tế vấn đề rất đơn giản để cuối cùng đi vào ngỏ cụt và không hiểu ý đồ của tầng lớp tinh anh để họ có thể dễ dàng điều khiển cả thế giới. Người viết cho độc giả một cái nhìn thực tế về việc bơm tiền vào nền kinh tế từ xưa đến nay, lấy tài sản gì làm đảm bảo để in tiền mới,…và cách họ sử dụng từ ngữ chuyên môn để lừa bịp thế giới.
In tiền giấy trong quá khứ và hiện nay thế nào:
Trước năm 1933: tất cả các nước theo chế độ bảng vị vàng, tức là nước đó muốn in bao nhiêu tiền mới thì phải căn cứ vào trữ lượng vàng hiện có ở nước đó. Lúc đó, lượng vàng trong nước tăng lên, tương đương giá cả hàng hóa tăng theo, tức tín dụng tăng khi trữ lượng vàng tăng. Giai đoạn này chưa có khái niệm nợ công và môn kinh tế chưa phát triển các khái niệm mới, chưa có khái niệm lạm phát tiền tệ,…cuộc sống của người dân ấm no, hạnh phúc, năng sức lao động của họ được đảm bảo bằng vàng vì vàng không mất giá
Giai đoạn từ 1933 đến nay:
Sau năm 1933, hàng hóa sản xuất ra nhiều vì năng suất lao động tăng nhưng trữ lượng vàng toàn thế giới không tăng nhiều so với hàng hóa sản xuất ra. Chẳng hạn, hàng hóa tăng 50%/năm nhưng trữ lượng vàng khai thác tăng chỉ có 10%/năm. Điều này làm cho giá cả giảm xuống vì tín dụng không tăng, kinh tế thế giới bước vào suy thoái rồi giảm phát.
Năm 1931, Nước Anh từ bỏ bảng vị vàng, tức in tiền giấy thoải mái không cần căn cứ vào số lượng vàng hiện có. Năm 1933, nước Mỹ cũng từ bỏ bảng vị vàng và tổng thống Roosevelt ra một đạo luật cho Cục Dự trữ liên bang (FED) được phép in tiền USD mới và lấy tài sản đảm bảo là trái phiếu chính phủ - giống NH trung ương Anh Quốc.
Từ 1933 đến nay, các nước trên thế giới từ bỏ bảng vị vàng, các ngân hàng trung ương in thêm tiền mới vô tội vạ và lấy trái phiếu chính phủ, tức tiền thuế của người dân trong tương lai làm tài sản đảm bảo cho việc phát hành tiền mới. Từ đây nó mới có khái niệm là nợ công – tiền đất nước đó nợ nước ngoài hoặc nợ tổ chức tài chính trong nước.
Vì sao có nợ công: vì chính phủ chi tiêu càng nhiều, tiền ngân sách không đủ để chính phủ chi tiêu nên chính phủ phải vay bên ngoài để chi, nợ vay thì người dân phải trả dùm chính phủ trong tương lai.
Đến bây giờ thì khái niệm phức tạp được người viết diễn giải dễ hiểu cho bạn đọc rồi đó.
Hiện nay, các nước Mỹ, Âu Châu, Nhật Bản, Trung Quốc,…and Việt Nam cũng in tiền mới theo phương thức này.
Mục đích in thêm tiền mới lúc này để kích thích kinh tế thế giới tăng mạnh, thị trường chứng khoán bùng nổ
Khó khăn: trong việc in thêm tiền mới là làm sao cho Quốc Hội – (đại diện cho dân) tin tưởng và phê duyệt kế hoạch của chính phủ và nhóm tài phiệt
Giải quyết khó khăn này:
Làm cho kinh tế trong nước giảm phát, suy thoái: thất nghiệp tăng, doanh nghiệp phá sản, tín dụng bế tắc. Muốn làm điều này thì phải làm cho lạm phát giảm, tức CPI giảm. Chính vì thế mà tầng lớp tinh anh thế giới cho giá dầu giảm từ 140 xuống 78 USD/thùng như hiện tại, điều này làm CPI các nước thế giới giảm, như thế khi bơm tiền vào nền kinh tế sẽ không có lạm phát 2-3 năm tới
Lấy lý do cứu nợ xấu ngân hàng, trả nợ nước ngoài để Quốc Hội duyệt cho vay thêm tiền từ trong và ngoài nước.
Cách làm hiện nay:
Nhật Bản đi tiên phong trong việc bơm tiền vào nền kinh tế, tiếp đó là Trung Quốc bơm 126 tỷ usd vào hệ thống ngân hàng, và Châu lục cuối cùng bơm tiền là NH Trung ương Châu Âu (ECB) sẽ có kế hoạch mua trái phiếu chính phủ (tức bơm tiền) trong tháng 12.2014 or tháng 1.2015. Hoa Kỳ là đại ca của thế giới nên nó bơm tiền số lượng lớn trước sau đó các nước đàn em bơm theo sau dưới sự chỉ đạo của tầng lớp tinh anh.
Nước em út dễ thương Việt Nam bơm tiền như thế nào:
Vì hàng hóa sản xuất của Việt Nam không nhiều và lượng vàng làm tài sản đảm bảo không nhiều nên trong 20 năm qua, Việt Nam chọn cách bơm tiền bằng cách vay nợ nước ngoài là chủ yếu vì ngân sách hết tiền, tài sản đảm bảo như tài nguyên thiên nhiên, khoáng sản,…đã cầm cố hết nên Việt Nam chọn cách vay tiền nước ngoài kết hợp với việc tăng thuế người dân tương lai.
Dự kiến Việt Nam bơm khoảng 8,5 – 10 tỷ USD vào nền kinh tế từ 2013-2016 như sau
Một là vay nợ nước ngoài, đã vay 1 tỷ usd bằng cách phát trái phiếu quốc tế, có thể vay tiếp
Hai là, dùng tiền từ ngân sách khoảng 7,1 tỷ USD chi tiết: http://news.skydoor.net/news/Chinh_phu_du_kien_nam_sau_phai_chi_71_ty_USD_de_tra_no/918761
(Link này có thể đã bị remove)
Hậu quả của Việt Nam: nợ của nước ngoài tăng cao qua thời gian, siêu lạm phát sẽ bùng nổ từ năm 2017
Hành động của người chơi chứng khoán: thiên thời địa lợi để làm giàu từ 2014-2016
Down Jones tăng lên 21.000 vào quý 1.2016
HOSE của Việt Nam tăng lên 900-950 vào cuối 2015 và quý 1.2016
Tất cả cổ phiếu tăng 350% từ giá đáy, tức tính từ tháng 11.2013. Còn hiện nay tháng 11.2014 đến đó cổ phiếu tăng 200%, cụ thể như sau:
Giá đỉnh của các cổ phiếu vào cuối 2015 và đầu quý 1.2016 :
SSI lên 55
PVS lên 80
SHS lên 26
PVX lên 25
PVC lên 80
KBC lên 40
ITA lên 20
PXS lên 70
Các mã cổ phiếu 2,x  - 3,x sẽ tăng lên 10-15
Và …..
Copy đoạn chat ở room VIP
Tiền vào nền kinh tế VN được bơm ra chi tiết khoảng 8,5 tỷ usd
[11:27:03 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: 1. 1 tỷ usd vay từ nước ngoài, phát hành trái phiếu quốc tế
[11:27:24 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: 2. 7,5 tỷ usd Bộ trưởng tài chính Đinh Tiến Dũng trình quốc hội và phê duyệt
[11:27:34 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: Dùng 8,5 tỷ USD làm gì
[11:28:17 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: 1. Cứu nợ xấu, tức đẩy giá cổ phiếu lên 300%, đẩy giá bất động sản HN, TPHCM lên 30-40% đến cuối 2015 và đầu 2016
[11:29:50 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: 2. Ngân Hàng cho các nhóm lợi ích vay, cho các chủ tịch công ty niêm yết vay, cho các chủ tịch ck cty lớn vay với lãi suất 6%/năm mua ở giá đáy và bán cho hơn 11 triệu dân chơi ck vay với lãi suất 12%/năm mua ở giá đỉnh
[11:30:22 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: Đó là lý do vì sao ở vùng đáy hơn 12 cty ck không cho NDT vay và chỉ cho NDT vay ở giá đỉnh
[11:30:35 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: 12 cty ck này cũng làm nô lệ thôi, thông cảm cho họ
dài hạn ở TTCK Việt Nam
[11:00:32 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: cuối 2015 - 2016
[11:00:39 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: HOSE bắt buộc phải lên 900
[11:00:43 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: HNX lên 110
[11:00:54 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: tất cả cp bắt buộc phải tăng 200%
[11:01:04 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: mã nào 2,x - 3,x lên 15,x - 20,x hết
[11:01:07 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: PVX lên 25
[11:01:10 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: SCR lên 30
[11:01:18 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: PVS lên 80 - 90
[11:01:25 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: PVC lên 90-100
[11:01:32 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: KBC lên 40
[11:01:35 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: SSI lên 60
[11:01:55 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: tiền vào ttck dự kiến khoảng 6 tỷ usd ( 120.000 tỷ)
[11:02:12 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: giữa cuối 2015, 2 sàn khớp khoảng 8.000-9.000 tỷ
[11:02:28 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: sàn HOSE khi đó khoảng 5.000-6.000 tỷ
[11:02:57 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: đây là kế hoạch của cả Chính phủ VN và cả Bộ chính trị (16 người quyết định số phận của VN)
[11:03:11 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: họ đã chuẩn bị kỹ từ 2010-2013: 3 năm rồi
[11:03:17 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: bắt buộc phải lên
[11:03:35 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: ngắn hạn, có những lúc ai phát hiện ra kế hoạch của họ thì đạp tan ngay
[11:04:08 AM] Dương Văn Kháng_Hedge Fund.: như vụ Biển Động, Hà Văn Thắm, làm cho 1 số người thông minh phát hiện ra phải lo sợ, bị điên điên khùng khùng
Dương Văn Kháng