Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

Nguyên nhân nợ xấu, cách giải quyết nợ xấu rất đơn giản. Tương lai VN

Mở đầu bài viết, tác giả muốn gợi mở 1 kịch bản bí ấn, có nhóm tinh anh – gồm những người giỏi nhất của những người giỏi nhất về tư duy kinh tế, chính trị, tương lai của thế giới nói chung và VN nói riêng. Nhóm này lên kịch bản cho tương lại VN, tất cả sự kiện trong quá khứ, hiện tại và tương lai được nhóm này thiết kế rất chi tiết, rõ ràng nhằm mục đích kiếm tiền, quyền lợi cho nhóm.
Quay lại quá khứ, VN những năm 1986 – 1994:
Năm 1986: Việt Nam thực hiện chính sách đổi mới kinh tế toàn diện nhằm mục đích đưa đất nước phát triển hơn
Lúc này, giá nhà đất chưa tăng cao, ít người kinh doanh nhà đất, doanh nghiệp bất động sản ít, chưa thành lập nhiều
Ngân hàng cũng chưa thành lập Bank tư nhân, chủ yếu là bank của nhà nước
Thị trường chứng khoán chưa có, giá vàng vật chất không biến động nhiều, không có tt tài chính để mua bán. Nói chung, xã hội VN lúc đó yên bình, không có lạm phát, tệ nạn xã hội nhiều.
Năm 1994: TT Hoa Kỳ Bill Clinton thông báo bãi bỏ lệnh cấm vận thương mại đối với Việt Nam, nhờ vậy mà hiện nay các hàng điện tử, thức ăn,xe hơi,…từ Mỹ và các nước phương Tây tràn về VN không có buôn lậu như trước những năm 1994
Trước đó năm 1990, đón đầu việc Mỹ bỏ cấm vận thương mại với VN nhiều tri thức có tầm nhìn xa đã bắt đầu đưa ra ý tưởng như thành lập ngân hàng tư nhân, thành lập công ty bất động sản, thành lập doanh nghiệp thủy sản, dệt may,…Ví dụ như Đặng Văn Thành thành lập ngân hàng Sacombank năm 1991,…
Tầng lớp tinh anh đạo diễn trò chơi kinh tế bắt đầu từ năm 1994, những năm 1986 – 1994 là giai đoạn chuẩn bị công cụ để chơi
Năm 2001 ra đời thị trường chứng khoán Việt Nam, mở sang 1 trang mới cho trò chơi: người mất tiền và người có tiền
Năm 2007, Việt Nam chính thức tham gia vào hiệp định WTO – trò chơi chiếm quyền sỡ hữu tài nguyên, tài sản của VN bắt đầu rõ ràng hơn
Năm 2017, Việt Nam và các đối tác tham gia chính thức vào hiệp định TPP – kết thúc 1 trò chơi bằng cách tụi tư bản vào sỡ hữu chính thức các tài sản của Việt Nam bằng những luật lệ quốc tế, người VN sẽ làm thuê cho các tập đoàn quốc tế có trụ sở ở VN. Làm thuê tức làm tổng GD, GD,…chủ yếu là công nhân ở các khu công nghiệp của họ.
Trò chơi kiếm tiền được thiết kế với thuật ngữ nợ xấu ra đời vào năm 2011:
Năm 1990-2001, thuật ngữ nợ xấu ít được nói đến vì lúc đó có nợ xấu nhưng rất ít vì người vay có trách nhiệm trả nợ. Nợ vay mà không trả cho bank thì gọi là nợ xấu.
Muốn có nợ xấu nhiều thì phải vay bank nhiều và không trả nợ. Thế nhóm người nào vay được bank nhiều mà không trả nợ.
Nhóm tinh anh đã thiết kế ra trò chơi thị trường chứng khoán, thị trường bất động sản, thị trường vàng,…để cho người chơi tham gia vào, cụ thế mua bán giá với mục đích lấy hết tiền của người tham gia.
Từ năm 1991 – 1994, rất nhiều ngân hàng được thành lập với vốn rất nhỏ: 1992 Ngân Hàng Đông Á thành lập với vốn 20 tỷ vnd với 56 nhân viên, 1992 Eximbank chính thức đi vào hoạt động với vốn 50 tỷ vnd. Nhìn số vốn các bank năm 2015 toàn là trên 10.000 tỷ vnd. Hihi
Ngân hàng là nợ huy động tiền của người gửi tiền vào và cho vay đối với những cần tiền, họ vay và trả lãi suất.
Người gửi tiền vào bank là tiền họ tiết kiệm, kinh doanh có lời,…để hưởng lãi suất tiết kiệm. Họ ngây thơ không hiễu rõ bản chất về bank là gì nên có bao nhiều tiền cứ nạp vào bank, họ nghĩ họ sẽ an toàn
Người đi vay tiền từ ngân hàng từ nhiều thành phần: dòng họ của Chủ tịch, Tổng GD, Giám đốc,…và nhóm lợi ích
Từ 1991 – 2002: bank cho người đi vay theo đúng quy định căn cứ vào tài sản thế chấp nên họ có trách nhiệm trả nợ đúng thời hạn, công việc kinh doanh cũng khá tốt. Họ vay để phục vụ công việc kinh doanh buôn bán của họ. Người gửi tiền làm ăn cũng tốt nên họ lại gửi tiết kiệm thêm vào bank nên tình hình tài chính, nợ xấu của bank cũng có nhưng ít không đáng lo
Từ 2002-2011, có thị trường chứng khoán, tt bất động sản, vàng nên người đi vay với số tiền lớn tham gia vào trò chơi này, họ mất hết tiền không có tiền trả nợ bank. Người gửi tiền cũng làm ăn không tốt, kinh doanh đầu cơ tt tài chính thua lỗ nên họ không gửi tiền vào nữa. Lúc này tình trạng bank xấu, nợ xấu tăng cao vì người vay không chịu trả nợ, người gửi tiền vào rất ít.
Kết quả của trò chơi nợ xấu: quy luật bảo toàn năng lượng tiền không tự sinh ra mà chuyển từ túi người ngày sang túi người khác. Nhiều người mất tiền thì cũng có nhiều người có tiền
Nhóm tinh anh có rất nhiều tiền từ người chơi
Người chơi thì mất rất nhiều tiền
Hệ thống ngân hàng thì có nhiều khoản nợ không thu được, nợ xấu tăng cao
Giải quyết nợ xấu rất đơn giản:
Nợ xấu của hệ thống ngân hàng cao tức ngân hàng không thu được nợ, tức mất tiền or mất tài sản của ngân hàng. Cách giải quyết lúc này là phải có thêm tiền mới or làm sao để tài sản bank tăng lên.
Cách thứ nhất, kêu gọi nhóm lợi ích, nhóm gia đình chủ tịch bank phải trả tiền cho ngân hàng, hay nói nhóm tinh anh trả tiền cho bank: cách này rất khó. Nếu làm được cách này thì dân Việt Nam không có khổ
Cách thứ hai: nhờ tụi tư bán nước ngoài vào mua tài sản, mua cổ phần của bank và đưa tiền cho bank để bank giảm nợ xấu. Đang làm, cho nước ngoài sỡ hữu bank
Cách thứ ba: cho nhóm tinh anh vào sỡ hữu bank, mua cổ phần bank, đóng góp tiền vào thì nợ xấu giảm
Cách thứ tư: xóa hết nợ của nhóm lợi ích, nhóm gia đình chủ tịch bank bằng cách xác nhập bank, mua bank giá không đồng. Cách này phải dùng ngân sách của nhà nước để thực hiện, cách này làm dân khổ thêm vì tiền thuế của họ được dùng để xóa nợ cho các chủ nợ
Tương lai của Việt Nam trong 5 – 10 năm tới:
Vì Việt Nam hiện nay đang nợ tài phiệt tức nợ công gần 150 tỷ usd or hơn nên VN phải trả nợ hàng năm, không bao giờ trả hết
Phải bán or nhường tài nguyên, tài sản, các tập đoàn doanh nghiệp lớn cho chủ nợ để cấn trừ nợ. Phải thu thuế người dân cao hơn nữa, không dùng tiền thuế để chăm lo ăn sinh, xã hội mà để trả nợ
Dân số cứ tăng đều mỗi năm, 1 năm có 1,6 triệu trẻ em sinh ra. Doanh nghiệp thì ít mà người sinh ra thì nhiều nên tình trạng thất nghiệp sẽ tăng cao, tệ nạn xã hội sẽ tăng vì họ không làm việc xấu thì làm sao có tiền để nuôi gia đình.
Cách thoát khỏi nợ nần này chỉ có 1 cách là phải có những doanh nghiệp kinh doanh tầm cỡ quốc tế, có những ngân hàng tầm cỡ quốc tế,…được những con người tầm cỡ quốc tế lãnh đạo. Thử nghĩ xem ở VN có những doanh nghiệp nào cạnh tranh với Samsung, Apple,…Chắc là không có rồi.
Nghĩ đơn giản cũng biết tương lại VN sắp tới thế nào.

Dương Văn Kháng, người nghèo ở VN

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

Người giàu Trung Quốc "né" luật để chuyển tiền ra nước ngoài

Người giàu Trung Quốc đang sử dụng nhiều "mẹo" để chuyển tiền ra nước ngoài

Số người giàu ở Trung Quốc ngày càng tăng lên trong khi nền kinh tế nước này đang có dấu hiệu suy giảm. Người Trung Quốc chuyển tiền ra nước ngoài với một lượng lớn chưa từng có để tìm kiếm các khoản đầu tư an toàn hơn.
Dòng tiền này của Trung quốc chảy khắp thế giới, đẩy giá bất động sản tại Sydney, New York, Hong Kong và Vancouver tăng vọt. Tính đến hét tháng 3/2015, trong vòng 1 năm, người Trung Quốc đã rót 30 tỷ USD vào thị trường nhà ở tại Mỹ. Giá mua trung bình khoảng 832.000 USD/căn.
Tại Sydney, 1/4 số nhà mới xây được bán cho khách Trung Quốc và dự báo sẽ tăng gấp đôi chi tiêu vào cuối thập kỷ này. Tại Vancouver, giá bất động sản tăng gấp đôi trong 10 năm qua. Tại Hong Kong, giá nhà đất đã tăng 60% kể từ năm 2010.
Tập đoàn tài chính lớn của Thụy Sĩ UBS ước tính rằng 324 tỷ USD của giới nhà giàu Trung Quốc chuyển ra nước ngoài trong năm 2014. Trong khi con số năm nay chưa được công bố, trong vòng 3 tuần sau khi Trung Quôc bất ngờ phá giá đồng nhân dân tệ hồi tháng 8, Ngân hàng Mỹ Goldman Sachs ước tính đã có thêm 200 tỷ USD đi ra khỏi nước này. 
Vậy làm thế nào mà lượng tiền lớn như vậy có thể được đưa ra khỏi biên giới Trung Quốc trong khi quy định của nước này chỉ cho phép mỗi người chuyển tối đa 50.000 USD ra nước ngoài mỗi năm?
“Không được phép sử dụng các kênh bí mật để chuyển tiền ra nước ngoài, bởi vì như vậy được coi là rửa tiền”, ông Xi Junyang, một giáo sư tài chính tại Đại học Tài chính và Kinh tế Thượng Hải cho biết. “Tuy nhiên, chính phủ vẫn giữ thái độ khá thờ ơ cho đến thời gian gần đây”.
Hiện nay, các nhà hoạch định chính sách của Trung Quốc bắt đầu xem xét một cách cẩn trọng việc chuyển tiền ra nước ngoài. Trung Quốc đã tăng cường trấn áp các ngân hàng ngầm thực hiện việc chuyển tiền trái pháp luật. Ngoài ra, Trung Quốc cũng đã bắt giữ các nhà chức trách bị nghi ngờ trốn ra nước ngoài cùng với tài sản của chính phủ.
Về dài hạn, Trung Quốc cam kết đến năm 2020 sẽ loại bỏ kiểm soát tiền tệ và để đồng nhân dân tệ được tự do chuyển đổi hoàn toàn.
Một bài viết trên trang Bloomberg đã chỉ ra một số cách phổ biến mà hàng triệu người Trung Quốc đang thực hiện để "né" các quy định về chuyển tiền ra nước ngoài.
1. Sử dụng quầy đổi tiền tại Hồng Kông
Daniel Zhang, 34 tuổi, là một triệu phú ở thành phố Thâm Quyến, phía nam Trung Quốc. Hồi đầu năm nay, ông Zhang đổi một khoản tiền bằng nhân dân tệ tương đương 77.000 USD tại một quầy đổi tại địa phương và bất ngờ chứng kiến số tiền hiện lên trong vòng chưa đến 1 giờ tại một tài khoản ngân hàng ông này đã mở trước đó ở Hồng Kong.
Theo ông Zhang, “Việc này dễ dàng hơn tôi tưởng và chẳng tốn là bao. Tôi không biết liệu việc này có hợp pháp hay không, mà thực ra tôi cũng chẳng quan tâm đến việc đó”. Ông đã dùng tiền này để mua cổ phiếu Hồng Kong. 
Ở Hồng Kong, có hơn 1.200 điểm đổi tiền giúp nhà giàu Trung Quốc chuyển tiền qua biên giới. Chi phí thì không hề lớn, chỉ cao hơn phí quy đổi của ngân hàng khoảng 1.000 nhân dân tệ (160 USD) cho 1 triệu đô la Hồng Kông (HKD) (130.000 USD).
Quy trình hoạt động như sau: Người Trung Quốc đến Hồng Kông và mở một tài khoản ngân hàng. Sau đó, họ đến cửa hàng đổi tiền, nơi cung cấp một số tài khoản ngân hàng đại lục cho khách hàng để thực hiện một phi vụ chuyển tiền nội địa từ một tài khoản tại Trung Quốc. Ngay khi giao dịch được xác nhận, thường chỉ trong khoảng 2 giờ đồng hồ, các quầy đổi tiền tại Hồng Kông sẽ chuyển số tiền tương ứng bằng HKD hoặc USD hoặc bất cứ loại ngoại tệ nào vào tài khoản khách hàng tại Hồng Kông.
Về mặt kĩ thuật, theo cách này không có khoản tiền nào ra ngoài biên giới, cả hai giao dịch đều diễn ra trong nội địa.
Để thực hiện giao dịch đầu tiên, khách hàng phải có mặt trực tiếp tại cửa hàng, tuy nhiên, họ cũng có thể đặt trước thông qua các dịch vụ tin nhắn như WhatsApp hay WeChat, và người đổi tiền sẽ đổi cho khách hàng bao nhiêu tùy thích. Nếu hết tiền, các quầy đổi tiền có thể chuyển tiền trực tiếp từ Trung Quốc dưới dạng chuyển tiền kinh doanh vốn không bị kiểm soát như chuyển tiền cá nhân.
“Chúng tôi có những khách hàng muốn đổi 8 triệu HKD (tương đương 1 triệu USD) để đầu tư hoặc mua tài sản”, một người quản lí họ Wong tại một shop đổi tiền ở khu phố Mongkok, Hồng Kông cho biết. “Tôi nghĩ điều đó là hợp pháp miễn là khách hàng cung cấp đủ giấy tờ cần thiết”. Với mỗi giao dịch trị giá 1 triệu HKD, quầy của Wong lãi khoảng 4.000 HKD.
Ông David Ji, thuộc hãng bất động sản Knight Frank LLP cho biết, Hồng Kong là một cửa ngõ để người Trung Quốc chuyển tiền mặt qua biên giới. Một khi tiền đến Hồng Kong, nó chẳng khác nào chim sổ lồng”
"Hồng Kông là một cửa ngõ cho người Trung Quốc chuyển tiền ra nước ngoài, ông David Ji, thuộc công ty môi giới bất động sản Knight Frank LLP cho biết. "Một khi tiền đã đến Hồng Kông, nó cũng giống như chim sổ lồng."
2. Lấy séc từ một ngân hàng "ngầm"
Ngay cả khi mang một tờ séc mệnh giá 500.000 USD trong người (gấp khoảng 10 lần số tiền pháp luật cho phép), ông Frank Deng vẫn thấy thoải mái khi qua cửa hải quan từ Thâm Quyến đến Hồng Kông.
Ông Deng lấy tờ séc từ một ngân hàng ngầm tại Quảng Đông. Tờ séc này được rút từ một tài khoản ngân hàng tại Hồng Kông và do định giá bằng USD nên được mang ra khỏi biên giới. Ông Deng đã chuyển cho ngân hàng này lượng nhân dân tệ tương đương từ tài khoản của mình ở Trung Quốc để nhận được tờ séc.
Sử dụng số tiền này, cộng với số tiền đã mang sang từ trước, ông Deng có đủ tiền để thanh toán 50% số tiền mua căn hộ trị giá 10 triệu HKD.
Ông Deng cho biết: “Tôi thường thực hiện quy đổi các khoản tiền lớn thông qua các ngân hàng ngầm. Tôi chỉ lấy séc bởi vì nó dễ dàng cho tôi hoặc bạn bè tôi mang ra nước ngoài và cũng tránh được sự giám sát chặt chẽ của hải quan”.
3. “Mượn” hạn ngạch của người thân

Bà Jenny Cai, sống tại Thượng Hải, đã mua một căn hộ trị giá 1,2 triệu Đô la Úc (tương đương với 867.000 USD) tại trung tâm Sydney. Để thực hiện được điều đó, bà Cai đã phải nhờ chồng và con gái sử dụng hạn ngạch 50.000 USD/người/năm để mang tiền ra nước ngoài và thanh toán.
Phương thức này được gọi là “smurfing” (chia nhỏ tiền). Người Trung Quốc còn gọi là “kiến tha lâu cũng đầy tổ”. 
Bà Cai tính mua nhà trả góp và sẽ huy động cả gia đình mang tiền dần qua Sydney trong vài năm tới. “Việc mua đơn giản thôi, chỉ có thanh toán là khóa khăn”, bà Cai cho biết.
Bà Cai cũng cảm thấy tiếc khi không sử dụng "kênh bí mật" để chuyển tiền qua Sydney khi chi phí của phương thức này đáng để xem xét.
4. Giấu tiền mặt trong hành lý
Một số người Trung Quốc đã bị bắt vì mang tiền mặt trong hành lý hoặc nhét trong người. Hải quan Thẩm Quyến đã từng bắt giữ khoảng 80 người mang lậu gần 30 triệu nhân dân tệ đến Hồng Kông trong 3 tháng đầu năm nay, tờ Ming Pao cho biết.
Tại Vancouver và Toronto (Canada), hải quan cũng đã thu giữ khoảng 15 triệu USD tiền mặt và séc từ 869 người Trung Quốc trong vòng từ 6/2012 đến 12/2014, theo tờ National Post của Canada.
Trung Quốc quy định lượng tiền mặt khách du lịch có thể mang ra nước ngoài ở mức 20.000 nhân dân tệ hoặc số ngoại tệ tương đương 5000 USD.
5. Vay thế chấp ở nước ngoài bằng tài khoản tiền gửi ở Trung Quốc
Đối với những người giàu có, các ngân hàng Trung Quốc cung cấp một kênh hợp pháp để có tiền mua nhà ở nước ngoài. Ngân hàng Xây dụng Trung Quốc (China Construction Bank Corp.), ngân hàng lớn thứ hai Trung Quốc, đã khởi động chương trình cho phép các khách hàng cá nhân vay một khoản tiền lên đến 20 triệu HKD tại Hồng Kông dựa trên tài khoản tiền gửi bằng nhân dân tệ và các tài sản thế chấp khác trong nước.
5. Mua hàng bằng thẻ tín dụng hoặc thẻ ghi nợ, sau đó chuyển hàng hóa thành tiền mặt
Một khách du lịch Trung Quốc có thể sử dụng thẻ tín dụng hoặc thẻ ghi nợ UnionPay ở nước ngoài để mua hàng hóa như đồng hồ đắt tiền, từ những người bán cho phép đổi lại ngay lập tức. Thay vì trả lại tiền vào thẻ cho khách hàng, các cửa hàng này sẽ trả tiền mặt. Thông thường, mức phí sẽ vào khoảng 5-10%.
Phương thức khá phổ biến ở những những tiệm cầm đồ xung quanh các sòng bạc tại Ma Cao, giúp người Trung Quốc có tiền ngay tức thì.
Một phương thức khác cũng được áp dụng đó là khai khống hóa đơn. Theo đó, một chủ doanh nghiệp tại Trung Quốc có thể lấy tiền mặt tại nước ngoài nếu đồng ý trả thêm một khoản khi mua hàng hóa bán ngoài Trung Quốc. Sau những thỏa thuận với người bán trên giá trị thực hóa đơn, giá trị khai khống thêm sẽ được chuyển hợp pháp từ Trung Quốc để thực hiện việc mua hàng. Sau đó, người bán sẽ hoàn trả khoản chênh lệch cho người mua vào một tài khoản ở nước ngoài.
Theo Bloomberg

Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2015

Mỹ - Trung đang "Đi Đêm" trên Biển Đông?

John Richardson, Tham mưu trưởng của Hải quân Hoa Kỳ và Đô đốc Ngô Thắng Lợi, Tư lệnh Hải quân Trung Quốc

Reuters dẫn lời một quan chức hải quân Mỹ cho biết, đô đốc John Richardson, Tham mưu trưởng hải quân Mỹ, và người đồng cấp Trung Quốc, đô đốc Ngô Thắng Lợi, sau 90 phút họp bàn qua video trực tuyến ngày 29/10 đã nhất trí áp dụng các quy ước được thiết lập theo Bộ luật về những đụng độ bất ngờ trên biển (CUES). Sự thỏa thuận này diễn ra sau khi Trung Quốc bày tỏ sự tức giận khi Mỹ đưa tàu chiến đến gần các hòn đảo nhân tạo mà Bắc Kinh xây dựng trong vùng biển tranh chấp. Nửa đêm 28/10, Bộ ngoại giao Trung Quốc triệu tập Đại sứ Hoa Kỳ tại Bắc Kinh đến để nghe lời chỉ trích mạnh mẽ từ phía Trung Quốc.

Theo phía Mỹ, họ đã đề xuất ý tưởng áp dụng CUES cho lực lượng Cảnh sát biển với Ngô Thắng Lợi từ tháng 8/2015: "Chúng tôi đề xuất ý tưởng này với Trung Quốc, bởi vì sự tương tác diễn ra ở Biển Đông chủ yếu là với tàu Cảnh sát biển Trung Quốc",- Tham mưu trưởng Hải quân Hoa Kỳ cho biết. Tư lệnh Cảnh sát biển Hoa Kỳ, Đô đốc Paul Zukunft cũng đã từng sang Trung Quốc trình bày đề xuất này với đối phương.

Ý tưởng này cũng được Đô đốc Scott Swift, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Hoa Kỳ ủng hộ và thảo luận về khả năng áp dụng CUES cho Cảnh sát biển Trung Quốc, một lực lượng chấp pháp của Chính phủ Trung Quốc, đang hoạt động phi pháp trong hầu hết Biển Đông theo đường yêu sách “lưỡi bò” phi lý của họ.

Động thái này rất đáng lưu ý và hết sức khó hiểu vì:

Thứ nhất, hơn ai hết, Hoa Kỳ thừa biết rằng, về danh nghĩa pháp lý Cảnh sát biển là lực lượng chấp pháp của Chính phủ, làm nhiệm vụ quản lý nhà nước trong phạm vi các vùng biển thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của mình.

Trong tình hình hiện nay để hợp thức hóa yêu sách “lưỡi bò” phi lý và đầy tham vọng của mình, Trung Quốc đã và đang đẩy lực lượng Cảnh sát biển cùng với đông đảo tàu cá trá hình ra làm “nhiệm vụ chấp pháp” trong vùng biển không thuộc các quyền hợp pháp của họ.

Nếu thừa nhận những hoạt động phi pháp này, dù là trực tiếp hay gián tiếp, dù là vô tình hay cố ý, cũng đều rơi vào bẫy của Trung Quốc: Mặc nhiên thừa nhận yêu sách chủ quyền vô lý của Trung Quốc đối với hầu hết Biển Đông

Thứ hai, nếu Mỹ - Trung bắt tay hợp tác với nhau ở Biển Đông thì họ sẽ hợp tác trong phạm vi nào? Trong khu vực quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam? Trong vùng biển quốc tế trên Biển Đông hay trên toàn bộ Biển Đông với phạm vi đường lưỡi bò?

Nếu hợp tác với cái cớ "tránh va chạm, đối đầu khi chạm trán bất ngờ" ở bất kỳ vùng biển nào Cảnh sát biển Trung Quốc xuất hiện thì dù vô tình hay hữu ý, động thái này khó tránh khỏi sự mặc nhiên thừa nhận yêu sách chủ quyền phi lý cũng như phạm vi hoạt động sai trái của Trung Quốc. 

Thứ ba, trên Biển Đông, Trung Quốc có lực lượng Cảnh sát biển hùng hậu nhất khu vực với 95 tàu lớn và 110 tàu nhỏ, vượt xa Nhật Bản với 53 tàu lớn và 25 tàu nhỏ cũng như các quốc gia Đông Nam Á khác cộng lại. Phương thức hoạt động của chúng đã được chính các học giả nước này công khai đặt tên là chiến lược bắp cải/chiến lược cờ vây/chiến lược tằm ăn dâu.

Bước đầu tiên là lực lượng tàu cá trá hình (dân quân biển) được Trung Quốc tung ra các vùng biển mà họ nhảy vào tranh chấp để hoạt động. Tiếp đến là các tàu Cảnh sát biển thống nhất từ 5 lực lượng khác nhau với trang bị tàu thuyền, pháo nước, thậm chí là vũ khí hiện đại để "tuần tra" xung quanh những khu vực họ nhảy vào tranh chấp, chủ động tạo ra tranh chấp, thậm chí là khủng hoảng.

Điển hình như vụ giàn khoan 981 năm ngoái hay các đảo nhân tạo bồi lấp bất hợp pháp ở Trường Sa năm nay. Sớm hơn nữa là vụ Trung Quốc dùng 2 lực lượng này gây sự cố, chiếm quyền kiểm soát bãi cạn Scarborough từ Philippines năm 2012. Tàu hải quân Trung Quốc sẽ lượn lờ gần đó, sẵn sàng phối hợp, can thiệp khi xảy ra tình huống hoặc khi đối phương sập bẫy Bắc Kinh.

Do đó, có thể thấy rõ bản chất hoạt động của Cảnh sát biển, dân quân biển và tàu cá Trung Quốc trá hình ở những vùng biển nước này nhảy vào tranh chấp trên Biển Đông, bao gồm phạm vi quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, rõ ràng là một lực lượng bạo lực trá hình, vũ trang trá hình nhằm hiện thực hóa yêu sách đường lưỡi bò phi lý.

Nay Hoa Kỳ đặt vấn đề hợp tác với Cảnh sát biển Trung Quốc, phải chăng muốn gián tiếp thừa nhận các hoạt động leo thang gây hấn của lực lượng này ở Biển Đông?

Tại sao Mỹ lại đưa ra ý tưởng này trong lúc chính Đô đốc Scott Swift thừa nhận, các đồng minh và đối tác của Hoa Kỳ trong khu vực đang rất hoang mang, phẫn nộ trước hành vi leo thang bồi lấp, xây dựng phi pháp của Trung Quốc ở Trường Sa và đòi hỏi Hoa Kỳ cam kết mạnh mẽ chống Trung Quốc bành trướng?

Đúng lúc ấy ông Scott Swift lại nói rằng, nên duy trì quan hệ tích cực với Trung Quốc, ủng hộ ý tưởng hợp tác với Cảnh sát biển Trung Quốc ở Biển Đông? Thật khó có thể nắm bắt rõ mục đích, ý đồ thực sự của người Mỹ ở Biển Đông là gì.

Thứ tư, một chi tiết nữa cũng cần hết sức lưu ý, mọi thông tin về việc Trung Quốc xây dựng, bồi lấp, quân sự hóa phi pháp ở Trường Sa từ khi bắt đầu cho đến nay đều do Mỹ "độc quyền" công bố ở những thời điểm có lựa chọn và cân nhắc kỹ.

Người Mỹ không nói, dư luận thế giới và khu vực có lẽ không thể biết hoặc biết tường tận như hiện nay. Điều này cho thấy Mỹ đang hoàn toàn chủ động trên bàn cờ Biển Đông.

Phát biểu của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ash Carter tại Đối thoại An ninh Shangri-la năm nay về việc sẵn sàng điều máy bay quân sự, chiến hạm đi qua không phận và vùng biển phạm vi 12 hải lý vùng biển, vùng trời quốc tế xung quanh các đảo nhân tạo Trung Quốc xây trái phép ở Trường Sa, cho đến nay cũng mới chỉ qua 1 lần đầu tiên thực hiện nhằm thăm dò phản ứng từ Trung Quốc.

Trong khi đó, phía Trung Quốc tiếp tục công khai thách thức dư luận và luật pháp quốc tế với phát biểu rằng "không có tự do hàng không, hàng hải cho tàu chiến và máy bay".

Bởi vậy, các bên liên quan trong đó có Việt Nam cần tỉnh táo theo dõi các diễn biến tiếp theo trên Biển Đông để có đối sách phù hợp, tránh trở thành quân cờ trong bàn tay nước lớn khi họ đổi chác các lợi ích chiến lược ở Biển Đông."

Nguyễn An Ninh
Cộng tác viên Google.tienlang
====================

CẢ TRUNG QUỐC LẪN HOA KỲ ĐỀU HÀNH ĐỘNG VÌ QUYỀN LỢI CỦA CHÍNH MÌNH

Giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ đang diễn ra cuộc cạnh tranh địa chính trị giành quyền kiểm soát Đông Nam Á, — chuyên viên Đông phương học nổi tiếng của Nga từ ĐHTH Quốc gia Saint-Peterburg, GS-TSKH Vladimir Kolotov nhận xét trên báo sputniknews ngày 28/10, trước khi diễn ra cuộc đàm phán giữa các quan chức Hải quân Mỹ- Trung. 

"Cả bên này lẫn bên kia đều bảo vệ chỉ lợi ích riêng của mình, cố gắng sử dụng các nước vừa và nhỏ tại khu vực Đông Nam Á. Bảo vệ tự do hàng hải là cái cớ mà người Mỹ đang dùng rất thành thạo để tăng cường ảnh hưởng của mình trong khu vực. Và một phần đáng kể các nước vừa và nhỏ của khu vực Đông Nam Á đang ủng hộ tăng cường hiện diện quân sự của Mỹ tại khu vực, vì họ cho rằng  bằng cách như vậy sẽ có thể bảo vệ mình trước Trung Quốc. Tôi  cho rằng điều đó sẽ không xảy ra.  

Khi phát biểu những tuyên bố chống Trung Quốc, Hoa Kỳ nâng cao vai trò của Washington trong mắt cư dân và các chính trị gia Đông Nam Á, và song hành gia tăng hiện diện của Mỹ. Nhưng nếu nhìn lại lịch sử, chúng ta thấy rằng chính Hoa Kỳ đã hiệp lực với người Trung Quốc trong việc thiết lập quyền kiểm soát với cả hai quần đảo thuộc Việt Nam — là Hoàng Sa vào năm 1974, và Trường Sa vào năm 1988. Chính họ đã tạo ra tình trạng này, và bây giờ Hoa Kỳ đâu có công nhận các quần đảo này là của Việt Nam?. Đối với các nước vừa và nhỏ của khu vực, điều quan trọng trên hết không phải là tự do hàng hải mà là chủ quyền, còn đối với Hoa Kỳ thì quan trọng là tăng cường ảnh hưởng của Mỹ trong khu vực này của thế giới. Bảo vệ tự do hàng hải chỉ là cái cớ để khoe vũ khí và trò chơi cơ bắp.

Theo nhãn quan ​​của tôi, kịch bản có thể  nhất của diễn biến sự kiện, mà điều này cũng đã được các chuyên viên Việt Nam viết rõ, — sẽ là cuộc "đi đêm"- đàm phán bí mật giữa  người Trung Quốc và người Mỹ. Tính đến kim ngạch trao đổi hàng hóa giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc cùng sự đan xen lẫn nhau về lợi ích, họ sẽ không đi tới xung đột nghiêm trọng, sẽ không đổ máu của người Trung Quốc cũng như người Mỹ. Cả hai nước đều đang lợi dụng tình hình này để giành ảnh hưởng trong khu vực Đông Nam Á, Hoa Kỳ — với một số nước, còn Trung Quốc — với số nước khác.  Áp lực địa chính trị sẽ càng tăng, và điều đó rất nguy hại đối với chủ quyền của các nước trong khu vực".

GS-TSKH Vladimir Kolotov, ĐHTH Quốc gia Saint-Peterburg, Nga 

ĐỤNG ĐỘ QUÂN SỰ MỸ- TRUNG CHẮC CHẮN KHÔNG XẢY RA

Đụng độ quân sự hiện thực giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong Biển Đông sẽ không xảy ra, — đó là nhận định của nhà sử học Việt Nam, PGS-TS Vũ Quang Hiển từ Đại học Quốc gia Hà Nội:

“Hoa Kỳ sẽ không chống Trung Quốc, bởi có những ràng buộc quá chặt chẽ, trước hết là về kinh tế. Nhiều người Việt Nam nghĩ rằng Mỹ vào Biển Đông vì ủng hộ quyền lợi của Việt Nam, bảo vệ chủ quyền Việt Nam trên quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Nhưng không phải thế. Người Mỹ luôn luôn chỉ bảo vệ lợi ích của họ, và trong trường hợp này họ quan ngại đảm bảo tự do hàng hải, tự do lưu thông vận chuyển thương mại đường biển. Bởi ¼ dòng lưu thông hàng hóa qua eo biển Malacca là gửi đến Hoa Kỳ”.

PGS-TS Vũ Quang Hiển, Đại học Quốc gia Hà Nội 

(Google.tienlang)

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

Nguyễn Xuân Nghĩa: Mối nguy cho Trung Quốc không là TPP

Ngân sách địa phương mới nhức đầu...




Chúng ta chưa biết Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương Kỳ Năm của Khóa 12 sẽ bàn thảo những gì về kế hoạch năm năm sắp tới của kinh tế Trung Quốc, từ 2016 đến 2020. Mà có biết thì cũng bằng thừa vì kết quả vẫn là một nghị quyết ba bốn phải, cái gì cũng có và cũng làm. Văn kiện đảng luôn luôn có lý vì bao gồm nhiều việc, còn thực hiện được hay không lại là chuyện khác.

Chúng ta càng không biết được lãnh đạo Trung Quốc muốn làm những gì vì mỗi cấp lại bật ra một số tín hiệu, rằng đảng sẽ cho thi hành việc này hay việc kia, và các tín hiệu ấy bật ra nhiễu âm khó nghe và khó hiểu. Thí dụ như sẽ chuyển hướng theo quy luật thị trường và cải cách doanh nghiệp nhà nước. Hoặc sẽ khắc phục mọi khó khăn để nâng mức tiêu thụ nội địa làm lực đẩy, v.v...

Một số “nhà quan sát Tây phương” - chủ yếu là cái loa của các tổ hợp đầu tư - còn say đắm mô hình phát triển kinh tế của Bắc Kinh, hoặc vẫn muốn chiêu mộ khách hàng bỏ tiền vào thị trường Trung Quốc, thì mạnh dạn nói đến sức cảnh tỉnh của Hiệp Ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương TPP giữa 12 quốc gia, nên vội kết luận rằng Trung Quốc cũng sẽ cải cách để sẽ gia nhập.

Hàng ngày, hàng tuần, những ai quan tâm đến kinh tế và chính trị Trung Quốc đều phải tiêu hóa loại thông tin đa chiều và khó nuốt này.

Nhưng nếu không mắc bệnh Sợ Tầu thì ta có thể nhìn ra một vấn đề khác. Mối nguy cho kinh tế và lãnh đạo Trung Quốc chưa phải là Hiệp Ước TPP của 12 nước trên vành cung Thái bình dương. Mối nguy đó là trái bóng địa ốc và ngân sách địa phương. Trái bóng là kinh tế và ngân sách là chính trị.

Trung Quốc bị nạn bong bóng gia cư địa ốc nổi lên từ đầu năm 2013, đụng cao điểm và bắt đầu xì từ đầu năm 2014. Người ta đo lường trái bóng ở giá nhà mới trong các khu gia cư - khác với giá cao ốc thương mại chẳng hạn. Giá nhà loại mới đã tăng vọt rồi tuột dốc từ 2014.

Ai học phép “ăn cây nào rào cây nấy” thì nhắc đến sự phục hồi kể từ đầu năm 2015.

Họ nói không sai vì lấy giá gia cư tại các thành phố thuộc lớp một, như Thượng Hải hay Bắc Kinh, để chứng minh sự hồi phục kể từ Tháng Sáu vừa qua. Nhưng cố quên tình hình các thành phố thuộc lớp hai, lớp ba hay lớp tư, tại những khu vực hẻo lánh, thưa dân và thiếu hạ tầng cơ sở. Nơi đây thị trường chưa hồi phục, giá nhà vẫn sụt và số dự án mua đất xây nhà thì giảm một phần ba. Nói nôm na là số nhà ế vẫn còn quá nhiều, giá dù hạ vẫn chưa bán hết. Mà nhiều dự án xây dựng dở dang vẫn phải hoàn tất, là xây nốt, xây thêm và được tính ra đà tăng trưởng của tổng sản lượng.

Đấy là chuyện kinh tế, thật ra cũng chẳng khác những gì đã thấy tại Hoa Kỳ hay Âu Châu trong các năm 2006-2008.

Nhưng kinh tế cũng là chính trị và tại Trung Quốc, chính trị mới là động lực chỉ đạo.

Từ năm 1994, hệ thống ngân sách Trung Quốc đã trải qua thời “đổi mới”: trung ương giảm dần sự chu cấp cho các địa phương. Chính quyền trung ương thu được phân nửa nguồn thu thuế khóa, mà chỉ tài trợ khoảng 20% của số tổng chi trên toàn quốc. Theo triết lý chính trị của Bắc Kinh, “nhà nước mạnh” có nghĩa là trung ương mạnh. Từ đấy, các chính quyền địa phương mới thường xuyên bị thiếu hụt ngân sách và Bắc Kinh phát huy sáng tạo bằng nguyên tắc... quen quen: “đất đai thuộc quyền sở hữu của toàn dân (nhưng) do nhà nước thống nhất quản lý.” Và trung ương trao quyền quản lý ấy cho các đảng bộ và nhà nước địa phương.

Nhờ vậy, bán đất thuộc phạm vi trách nhiệm của địa phương. Bán cho ai với giá biểu ra sao là điều có thể thương thảo được nếu có quan hệ tốt. Việc quản lý ấy là nguồn thu về thuế khóa cho các địa phương và giải quyết được khoảng 40% nhu cầu về ngân sách, nhưng dẫn tới tham nhũng, lạm dụng và cả nạn cướp đất. Việt Nam Cộng Sản không sáng tạo ra điều gì vì học thói đó từ Bắc Kinh.

Khi cư dân bị cướp đất và biểu tình phản đối tại rất nhiều tỉnh thành địa phương thì trung ương bèn sửa sai. Mà sửa không được vì phép vua thua lệ làng, hay quan trên ở xa mà bản nha ở gần. Hiện nay, đất đai vẫn đóng góp tới 38% cuả nhu cầu ngân sách các tỉnh.

Và chính là hệ thống quản lý được ủy quyền cho các địa phương mới dẫn đến nạn bong bóng đầu tư trên thị trường gia cư địa ốc.

Các địa phương ghìm đất để nống giá, nhờ đó có thêm nguồn tài trợ ngân sách. Và giá tăng khiến nhà nhà đều lao vào việc xây nhà để kiếm lời. Họ chạy theo bóng ảo mà ở trên vẫn vỗ đầu khen tốt vì các dự án xây cất tạo công ăn việc làm cho các địa phương và thu hút các ngành sản xuất vật liệu xây cất. Người ta cứ nói rằng trong có mươi năm, Trung Quốc sản xuất ra một lượng xi măng cao gấp ba gấp năm tổng số xi măng của Hoa Kỳ trong cả thế kỷ!

Kết quả, báo chí nói rằng kinh tế Trung Quốc sẽ bắt kịp Hoa Kỳ, các đảng viên địa phương thì thăng quan tiến chức nhờ tạo ra phép lạ kinh tế. Trong khi sự kỳ diệu với màu sắc Trung Hoa là những thành phố ma, xây lên mà không có người ở.

Trong đà thi đua xây cất đó, nhà nước địa phương còn sáng tạo với nghệ thuật huy động vốn. Họ lập ra các công ty đầu tư của địa phương, vay tiền các ngân hàng của nhà nước ở địa phương và được khuyến khích đi vay nhờ lãi suất rẻ do quan hệ tốt với quan chức địa phương. Và khi thế giới bị nạn tổng suy trầm 2008-2009 thì chánh sách ấy rất phải đạo vì trung ương mở vòi tín dụng để kích thích sản xuất. Vả lại, giá nhà giá đất càng tăng thì tài sản thế chấp để vay tiền càng lên giá, cho phép các công ty đầu tư này vay nhiều hơn, thực hiện dự án quy mô hơn, v.v...

Cho tới khi bóng xì, giá sụt thì các địa phương mất nguồn thu ngân sách và phải trả nợ, là chuyện hôm nay.

Kinh tế học lại còn có một nguyên lý tiếp nhận từ kỹ nghệ bảo hiểm là hiện tượng “ỷ thế làm liều,” thuật ngữ chuyên môn gọi là “moral hazard.” Vì công ty của nhà nước địa phương vay tiền của ngân hàng cũng của nhà nước ở địa phương nên có rủi ro gì thì nhà nước cũng sẽ nhảy ra cấp cứu. Trung ương không thể nào để một chính quyền địa phương bị phá sản nên có gì thì cũng sẽ bơm tiền cấp cứu. Huống hồ, chủ trương mới của lãnh đạo là giúp dân tăng mức lợi tức để nâng tiêu thụ làm lực đẩy thay cho đầu tư và xuất cảng.

Khốn nỗi trung ương còn sáng tạo hơn vậy. Thay vì bơm tiền vào khu vực gia cư địa ốc bị suy sụp thì ta cho bơm tiền vào thị trường cổ phiếu. Trái bóng gia cư bị xì thì đã có trái bóng cổ phiếu. Nhờ vậy, thị trường chứng khoán Trung Quốc mới tăng 150% từ năm ngoái và bắt đầu sụt kể từ giữa Tháng Sáu... Trong khi đó, ngoài nan đề trả nợ, việc tài trợ ngân sách địa phương vẫn còn nguyên vẹn.

Vì vậy, mối nguy hiện nay cho lãnh đạo chưa phải là sự quyến rũ của Hiệp Ước TPP khiến Con Đường Tơ Lụa có thể là con đường ma. Mối nguy đó là làm sao cải cách hệ thống tài chánh công để tái lập trật tự và trách nhiệm của chính quyền trung ương và các tỉnh.

Truyện dài kinh tế chính trị Trung Quốc chưa thể kết thúc!

Nguyễn-Xuân Nghĩa

(Người Việt)

Công ty BVI: Anh là ai?

British Virgin Islands (BVI) là một quần đảo trên vùng biển Caribê với diện tích vài trăm km2 và dân số khoảng 22.000 người...


British Virgin Islands (BVI) là một quần đảo trên vùng biển Caribê với diện tích vài trăm km2 và dân số khoảng 22.000 người. 

BVI vốn là thuộc địa của Anh, nay là khu vực tự trị. Để cho khu vực tự trị xa xôi của mình có thu nhập và cũng để thu hút vốn nước ngoài, chính quyền Anh tạo một cơ chế mở về kinh doanh và đầu tư tại BVI với những điều kiện về kinh doanh, chính sách thuế khác biệt so với chính sách áp dụng tại chính quốc.

Vì lẽ này, mặc dù với diện tích và số dân rất nhỏ bé nhưng có tới hơn 800.000 doanh nghiệp nước ngoài đã được thành lập tại BVI. Một nửa trong số này vẫn đang hoạt động. Nguồn thu từ việc cấp phép thành lập và chi phí duy trì công ty chiếm hơn nửa trong GDP của BVI, tạo cho thu nhập bình quân đầu người tại BVI lên đến gần 40.000 Đô la Mỹ/năm.

Dù không có con số thống kê chính thức nhưng số lượng doanh nghiệp được thành lập tại BVI (gọi tắt là công ty BVI) để đầu tư vào Việt Nam chắc chắn chiếm con số rất lớn. Tại Trung Quốc, công ty BVI đầu tư vào đây chỉ đứng sau Hồng Kông.

Thành lập công ty tại BVI để đầu tư sang một nước khác có điều gì hấp dẫn đến vậy?

Lợi thế của công ty BVI

Thứ nhất, phải nói đến chính sách thuế. Công ty BVI và cổ đông không phải chịu bất kỳ khoản thuế nào đánh vào thu nhập công ty, vào cổ phần, chứng khoán hay lợi nhuận từ việc chuyển nhượng cổ phần hay cổ tức.

Ngoài ra, cũng không có bất kỳ loại thuế nào đánh vào tài sản thừa kế hay tài sản tặng từ cổ đông hay của công ty cho một bên thứ ba. Vì vậy, BVI được coi là thiên đường về thuế (tax haven) nơi nghĩa vụ tài chính của công ty với chính quyền, nếu có, chỉ là phí thành lập và duy trì công ty hàng năm.

Ở đây có một điểm lưu ý quan trọng là để được hưởng chính sách miễn thuế, công ty BVI không được quyền kinh doanh với tổ chức, cá nhân nội địa. Các công ty BVI được thành lập chỉ cho mục đích hoạt động kinh doanh ngoài lãnh thổ BVI mà thôi.

Thứ hai, hình thức doanh nghiệp đa dạng, bao gồm công ty TNHH, công ty cổ phần (theo nghĩa của pháp luật doanh nghiệp Việt Nam) có hay không có vốn điều lệ, công ty TNHH/cổ phần được thành lập bởi cam kết thanh toán của cổ đông (guaranteed company), công ty trách nhiệm vô hạn...

Thứ ba, thủ tục thành lập dễ dàng. Đạo luật điều chỉnh công ty hiện hành tại BVI là Đạo luật công ty kinh doanh BVI năm 2004 (BVI Business Companies Act 2004). Đạo luật này được coi là một trong những đạo luật về công ty trao nhiều quyền định đoạt cho các bên và ít quy định bắt buộc của cơ quan quản lý nhất thế giới. Về cơ bản, các bên có quyền thỏa thuận mọi điều khoản trong điều lệ (articles of association) và thỏa thuận thành lập (memorandum of association) sao cho đáp ứng đúng nhu cầu của các bên khi thành lập một doanh nghiệp.

Ví dụ, Đạo luật công ty BVI cho phép công ty:

(i) được thành lập với tối thiểu một cổ đông và một thành viên hội đồng quản trị;

(ii) công ty không cần phải có thư ký (cơ quan có chức năng gần giống ban kiểm soát theo Luật Doanh nghiệp Việt Nam);

(iii) không có yêu cầu về vốn pháp định hoặc phải duy trì mức vốn tối thiểu nào đó;

(iv) cổ phần có thể có hoặc không có mệnh giá, được phát hành theo bất kỳ loại tiền tệ nào hoặc bởi nhiều loại tiền tệ đồng thời;

(v) cổ phiếu có thể là ghi danh hoặc không ghi danh (bất kỳ người nào giữ cổ phiếu là cổ đông công ty);

(vi) không phải lập sổ sách công ty và không phải nộp sổ sách này cho cơ quan đăng ký;

(vii) không phải nộp báo cáo tài chính hàng năm;

(viii) các bên có quyền tự thỏa thuận về tỷ lệ số phiếu cần thiết để tổ chức cuộc họp và thông qua một nghị quyết hay quyết định;

(ix) công ty có quyền mua lại cổ phần của mình mà không có hạn chế...

Ngoài ra, tại BVI cũng không có bất kỳ quy định nào về quản lý ngoại hối.

Thứ tư, lệ phí thành lập và duy trì công ty thấp. Lệ phí thành lập thông thường là 350 Đô la Mỹ và lệ phí duy trì hàng năm là số tiền tương tự. Thù lao cho công ty luật hoặc công ty tư vấn giúp thành lập công ty vào khoảng từ 1.000 - 1.500 Đô la. Việc thành lập công ty cũng nhanh chóng, trong vòng hai đến ba ngày. Nếu sử dụng dịch vụ của công ty luật hoặc công ty tư vấn thì có thể thành lập công ty ngay trong ngày.

Thứ năm là tính bí mật về danh tính cổ đông. Khi thành lập, công ty BVI phải nộp văn kiện thành lập công ty, bao gồm thỏa thuận thành lập và điều lệ cho cơ quan đăng ký tại BVI (Registry of Corporate Affairs) và công chúng có quyền tiếp cận các văn kiện này. Tuy nhiên luật không yêu cầu các bên phải nêu trong văn kiện thành lập thông tin về cổ đông, thành viên hội đồng quản trị hay quan chức khác. Ngoài ra, luật cũng cho phép các bên được chỉ định người đứng tên thay mình (nominee) là cổ đông hay thành viên hội đồng quản trị trong công ty. Như vậy, về cơ bản chủ sở hữu/cổ đông công ty hoàn toàn nặc danh với thế giới bên ngoài.

Một số lưu ý cho Việt Nam

Vì những điều kiện thông thoáng trong việc thành lập và hoạt động công ty nên có nhiều quan ngại về hoạt động không hợp lệ của công ty BVI. Cụ thể như sau:

Rửa tiền hoặc tài trợ khủng bố. Đã có rất nhiều cáo buộc trên thế giới rằng nhiều công ty BVI được thành lập để phục vụ cho hành vi rửa tiền hoặc tài trợ khủng bố.

Trốn thuế. Cổ đông công ty BVI có thể trốn thuế bằng cách chuyển lợi nhuận về công ty BVI mà không khai báo về lợi tức với cơ quan thuế nơi cổ đông cư trú. Để đối phó với tình trạng này, Liên hiệp châu Âu (EU) đã thỏa thuận với một số khu vực thiên đường thuế (bao gồm cả BVI) về việc chia sẻ thông tin về lợi nhuận của cư dân EU tại các khu vực này. Theo đó, hoặc các khu vực trên chia sẻ thông tin chi tiết về tài khoản và lợi nhuận của cư dân EU cho nước thành viên EU hoặc phải áp mức thuế khấu trừ tại nguồn là 20% trên lợi tức mỗi cá nhân. Khu vực thiên đường thuế sẽ trực tiếp thu khoản 20% này và sau đó chuyển cho nước thành viên EU nơi cư dân đó cư trú.

Chuyển giá (transfer pricing). Lợi nhuận sẽ được chuyển về BVI chứ không phải nơi xuất khẩu hàng hóa, dịch vụ. Lấy ví dụ một công ty kinh doanh xuất nhập khẩu gạo A tại Việt Nam thành lập ở BVI hoặc Singapore (cũng được coi là thiên đường về thuế) một công ty B. Lẽ thường khi có khách hàng C đặt hàng thì A sẽ bán hàng trực tiếp cho C và A sẽ nộp thuế cho cơ quan thuế Việt Nam.

Tuy nhiên, để tránh thuế, A sẽ bán hàng cho công ty con của mình là B với mức giá bằng hoặc cao hơn một chút so với giá vốn. Sau đó B sẽ bán lại cho C với giá thỏa thuận (vốn cao hơn rất nhiều giá A bán cho B). Lợi nhuận từ giao dịch này, vì lẽ đó, sẽ nằm ở thiên đường thuế BVI hoặc Singapore. Trường hợp chuyển giá cũng được áp dụng tương tự khi một bên nước ngoài bán hàng cho một bên Việt Nam nhưng thông qua một giao dịch trung gian với một công ty BVI.

Thao túng. Các công ty BVI thường được thành lập cho một mục đích cụ thể nào đó, có thể là hợp pháp như sở hữu một khối tài sản nhất định, niêm yết trên thị trường nước ngoài, tránh tai tiếng (nếu có) với công ty mẹ hay có thể là mục đích bất hợp pháp. Trong vụ phá sản của Enron năm 2001, Ban giám đốc Enron trước đó đã thành lập một số doanh nghiệp tại BVI nhằm mục đích thao túng giá cổ phiếu của Enron. Cuộc khủng hoảng thế chấp nhà đất của Mỹ gần đây cũng lộ ra rằng nhiều nợ xấu của ngân hàng đã được chuyển cho công ty BVI thành viên để bảo đảm sổ sách kế toán của ngân hàng mẹ là sạch (ngân hàng vẫn tiếp tục có lãi nhưng thực tế thì đang lỗ nặng).

Lừa đảo. Vì lý do thành lập và giải thể quá dễ dàng cũng như tính hữu hạn và nặc danh của cổ đông, công ty BVI có thể được thành lập để phục vụ cho mục đích lừa đảo. Ở Việt Nam đã xảy ra một vụ theo đó bên đối tác mua hàng đã dành được một số tín nhiệm ban đầu của bên bán Việt Nam. Khi ký kết hợp đồng mua bán, bên mua hàng cũng sử dụng đúng tên mà mình thường giao dịch với bên Việt Nam.

Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất là trong hợp đồng công ty mua lại là công ty được thành lập tại BVI mà không phải là công ty mẹ tại chính quốc. Bên bán không biết về việc này mà giao hàng cho công ty BVI. Sau khi nhận xong hàng, công ty BVI bỗng bốc hơi. Việc truy đòi trách nhiệm của công ty BVI cũng như đối tác giao dịch ban đầu (công ty mẹ) là điều hoàn toàn không khả thi cả về mặt pháp lý lẫn thực tiễn cho công ty Việt Nam.

Vì một số quan ngại như trên, doanh nghiệp và nhà quản lý Việt Nam nên cẩn trọng hơn về mặt pháp lý và nghĩa vụ tài chính đối với công ty có nguồn gốc BVI.

* Một số quốc gia/vùng lãnh thổ được coi là thiên đường về thuế:

Antigua và Barbuda, Bahamas, Bermuda, BVI, Cyprus, Hồng Kông, Isle of Man, Jersey, Liechtenstein, Macau, Mauritius, Monaco, Panama, quần đảo Cayman, Singapore, tiểu bang Delaware Hoa Kỳ, Thụy Sỹ, United States Virgin Islands.

TS. Nguyễn Quốc Vinh (TBKTSG)


Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

Những chiêu thức kiếm tiền và “rửa tiền” ở Trung Quốc

Chúng tôi trích đăng lại thông tin từ tờ “Tuần báo Kinh tế Trung Quốc” ngày 2/8/2011 viết với nhan đề “Bí ẩn sau bức màn rửa tiền của công ty nước ngoài ở Trung Quốc”, viết cùng với bài học thành công thu hút FDI, Trung Quốc cũng có bài học về phòng chống “rửa tiền” của công ty nước ngoài. Đây cũng là bài học cho tất cả các nền kinh tế đang phát triển. Không ít nhà đầu tư Trung Quốc đã học những bài học này để tiến hành đầu tư vào các nước đang phát triển khác phục vụ mục đích kinh tế chính trị của mình ra ngoài biên giới của mình

Số liệu của Trung Quốc cho biết trong hơn 30 năm kể từ năm 1980 khi tiến hành chính sách “cải cách và mở cửa” tới cuối năm 2006, Trung Quốc đã thu hút được FDI lên tới 685,4 tỉ USD vào trên 590.000 hạng mục công trình, đứng đầu bảng các nước đang phát triển và đứng thứ 5 thế giới. Chính sách mở cửa mang lại nhiều lợi ích, nhưng cũng không ít tiêu cực từ bên ngoài dội vào

Báo cáo thu hút FDI Quí 1/2004 của Bộ Thương mại Trung Quốc cho biết trong “Top-10″ các nước và khu vực đầu tư lớn nhất vào Trung Quốc cho thấy Virgin Islands tiếp tục đứng thứ 2 với 16 tỉ USD, Cayman Islands vươn lên đứng thứ 5 với trên 3,1 tỉ USD và quốc đảo Samoa vươn lên thứ 8 với 2,6 tỉ USD.

Ba quốc đảo này có diện tích nhỏ xíu trên Thái Bình Dương và Vịnh Caribe. Diện tích của Virgin Islands chỉ có 344 km2, Cayman Islands 259 km2 và Samoa 196 km2. Tổng dân số ba quốc đảo này chỉ mấy vạn người và tiềm lực kinh tế hầu như chẳng có gì. Vậy thì, vì sao các quốc đảo này lại nhiều công ty giàu có “lắm tiền, nhiều của” đầu tư vào Trung Quốc đến như vậy? Đây chính là điều mà các cơ quan đặc trách của Trung Quốc đặt dấu hỏi nghi vấn.

Các nhà chức trách đã theo dõi việc Virgin IslandsCayman Islands và Samoa đầu tư các khoản tiền đáng kể để lập công ty liên doanh hoặc công ty độc lập trên đất Trung Quốc. Chính sách đăng ký lập công ty của ba quốc đảo này rất dễ dàng. Bởi vậy, số tiền mà tham nhũng tuồn ra ra nước ngoài là lập rất nhiều  công ty trên ba quốc đảo này, trong đó nhiều “công ty ma” không hề sản xuất kinh doanh. Mục đích của các công ty ma nói trên là tìm cách đưa tiền vào Trung Quốc để kinh doanh kiếm lời.

Do các liên doanh hoặc công ty nước ngoài đầu tư vào Trung Quốc được hưởng nhiều chính sách ưu đãi, nhất là miễn giảm thuế, điều kiện sản xuất kinh doanh, nhập khẩu nguyên vật liệu và các thủ tục hành chính giấy tờ, đăng ký đều được đơn giản hóa. Một chủ đầu tư nước ngoài có thể thông qua các “công ty đại diện” ở Trung Quốc để tiến hành đăng ký kinh doanh. Thời gian đăng ký cũng rất nhanh chóng tiện lợi. Chỉ cần mất 20 ngày làm việc kể từ khi nạp đơn và hồ sơ là có thể lấy được giấy phép kinh doanh.

“Tuần báo Kinh tế Trung Quốc” dẫn phát biểu của quan chức thành phố Bắc Kinh cho biết tại thành phố này có tới hơn 70 “công ty đại diện” của ba quốc đảo nói trên. Lệ phí làm thủ tục đăng ký cũng rất “mềm”.  Lệ phí của Công ty đại diện quốc đảo Virgin Islands ở Bắc Kinh là 8.000 nhân dân tệ (CNY), của Công ty  đại diện Cayman Islands là 20.000 CNY vì Công ty này có thể lên sàn giao dịch ở  thị trường chứng khoán một số nơi như Mỹ, Hong Kong và Anh.

Các “chiêu” kiếm lời cũng rất nhiều và rất tinh vi. Điển hình là  một số “chiêu” như sau:

1- Tìm mọi cách trốn lậu thuế
Tìm cách trốn lậu thuế là chiêu thường thấy của các công ty nước ngoài ở Trung Quốc, nhất là các công ty của ba đảo quốc nói trên. Chi Cục thuế tỉnh Hà Nam cho biết tháng 8/2010, Công ty Shine B Holdings Limited do Goldman Sachs thành lập 3/2006 ở Virgin Islands đã đã trốn thuế chừng 420 triệu CNY, khoản tiền lẽ ra phải nạp cho tỉnh này. Rất nhiều trường hợp chuyển nhượng trên do các công ty ở ba quốc đảo trên được tiến hành ở nước ngoài để trốn lậu thuế.

 2- “Lỗ giả lãi thật”
Đây là chiêu thường thấy của các công ty nước ngoài đăng ký ở ba quốc đảo trên làm ăn không chính đáng ở Trung Quốc. Năm 2007, Cục thống kê nhà nước đã tiến hành đợt điều tra đối với công ty liên doanh và công ty vốn đầu tư độc lập nước ngoài cho thấy 2/3 số công ty này khai báo bị thua lỗ đều không bình thường. Công ty nước ngoài có vốn đăng ký tại Virgin Islands  đã tiến hành lập  Công ty liên doanh A ở tỉnh Hà Bắc với vốn đăng ký 250 triệu CNY, tổng kim ngạch đầu tư là 300 triệu CNY chuyên kinh doanh sản xuất các linh kiện ô tô. Kể từ khi thành lập công ty này chuyên lỗ hoặc lãi rất ít, nhưng vẫn hoạt động kinh doanh bình thường. Qua điều tra, Cục thuế phát hiện thấy công ty liên doanh này nhập nguyên vật liệu từ nước ngoài về với giá rất cao, nhưng khi bán sản phẩm với giá rất hạ cho công ty nước ngoài bao tiêu. Chủ Công ty liên doanh A là người nước ngoài và cũng chính là chủ hãng bán nguyên vật liệu và bao tiêu sản phẩm là ở ngoài nước. Lỗ trên đất Trung Quốc nên không phải nạp thuế hoặc nạp không đáng kể, còn lãi tuồn ra nước ngoài không phải nạp thuế. Hai ông chủ này “tuy hai mà một”. Bằng “chiêu” này, nhiều công ty nước ngoài đã kiếm lời khá lớn qua thủ đoạn “lỗ giả lãi thật”. Rất nhiều công ty nước ngoài do kẻ chạy trốn ra nước ngoài lập ra đã rửa tiền ở trong nước theo chiêu này.

Kể từ tháng 3/2011, có tới 19 trong số 24 công ty Trung Quốc kiểu này lên sàn giao dịch tại Thị trường chứng khoán Mỹ đã bị tước bỏ giấy phép kinh doanh do tài chính có vấn đề.

3- “Nuốt đất đai tài nguyên” 
Viện Kiểm sát ở Bắc Kinh cho biết rất nhiều công ty nước ngoài đã tìm cách “nuốt đất đai tài nguyên” của Trung Quốc qua chiêu bài liên doanh đầu tư. Nhiều công ty nước ngoài lập liên doanh theo kiểu phía Trung Quốc cấp đất đai, nước ngoài bỏ vốn rồi tính theo tỉ lệ 50%. Thời gian qua, nhà chức trách đã phát hiện rất nhiều trường hợp “phía Trung Quốc và phía nước ngoài” trên thực tế cùng trực thuộc một ông chủ. Phó Tổng giám đốc Công ty vận tải viễn dương Thanh Đảo Tống Quân cùng công ty nước ngoài lập liên doanh,  trong đó Công ty vận tải viễn dương Thanh Đảo cấp đất và công ty nước ngoài đầu tư 22 triệu USD, tính theo tỉ lệ 50%. Nhưng thực tế cái gọi là “Công ty nước ngoài” chính là do Tống Quân tham ô tài sản lập ra và hai công ty nhưng chỉ là một ông chủ . Với chiêu này, chỉ trong thời gian ngắn, Tống Quân đã bỏ túi tới 7 triệu USD.

4- Tìm mọi cách lách luật
Tháng 10/2005, Cục quản lý ngoại tệ ban hành “Quy định quản lý ngoại tệ đối với công ty và tư nhân trong nước thông qua công ty nước ngoài góp vốn đầu tư về nước kinh doanh” gọi là “Văn kiện số 75″. Tiếp đó năm 2006, sáu cơ quan nhà nước gồm Bộ Thương mại, Ủy ban quản lý tài nguyên, Tổng cục thuế, Cục công thương, Cục quản lý ngoại tệ và Hội đồng chứng giám cùng ban hành “Quy định về công ty nước ngoài thu mua sáp nhập công ty trong nước trên đất Trung Quốc”, gọi là “Văn kiện số 10″. Nhưng rất nhiều công ty nước ngoài, nhất là các công ty đăng ký tại ba quốc đảo trên, đều tìm cách lách quy định này một cách dễ dàng. Các công ty nước ngoài không đứng ra thu mua sáp nhập mà để các công ty trong nước tiến hành,  trong khi đó họ lập ra “công ty ma” thực chất chỉ có vỏ mà không có lõi, để tiến hành mua lại ở nước ngoài chứ không mua trên đất Trung Quốc. Như vậy vốn của các công ty trong nước tiếp tục tuồn ra nước ngoài theo con đường này.